Chương 48: Khoảng thời gian cuối cùng (1)

Mình là người xấu.

Hóa ra, tất cả đều là do mình dựng nên…

Vì sao lại là tôi chứ?

Đau quá…

Nên biến mất nhất chính là mình.

Nếu như không có mình… Quang nhất định sẽ không khó xử như vậy.

Một thế giới không có mình, nhất định sẽ càng thêm tốt đẹp. Sở hữu đầy đủ bánh răng để hoạt động, nhất định sẽ là một thế giới như vậy.

Phía cửa phòng bỗng nhiên vang lên tiếng động. Đôi mắt khóc đến đỏ của thiếu niên mơ mơ hồ hồ nhìn thấy một mảnh giấy được nhét qua khe cửa, trên mặt viết gì đó.

"Giúp cậu ấy khỏi hẳn, có thể làm được không?"

Vi Miểu tựa vào phía sau cửa, hướng khe cửa nhẹ giọng trả lời: "… Có thể."

Ngoài cửa lặng yên không tiếng động. Một lát sau lại có thêm một mảnh giấy được nhét vào: "Tôi muốn đưa cậu ấy rời khỏi đây. Có thể làm được không?"

Vi Miểu nhìn mảnh giấy kia, yên lặng gật đầu. Sau đó nói: "Có thể."

Mảnh giấy thứ ba: "Cám ơn. Hai ngày sau tôi sẽ giải thích tất cả với cậu ấy, sau đó sẽ cùng cậu ấy trở về."

Vi Miểu vội vàng nói: "Vậy còn anh? Anh… không muốn cái gì sao? Không muốn có thể nói chuyện lần nữa sao?"

Trên trang giấy viết: "Không cần."

Vi Miểu tựa vào cửa, nghe thấy trên hành lang một lần nữa truyền đến tiếng đóng cửa phòng. Nó đột nhiên cảm thấy cô đơn quá, giống như đã nằm dưới đáy biển sâu cả vạn năm vậy.

Hôm sau. Phòng ngôi sao.

Cố Ngang bị mùi thức ăn đánh thức, mông mông lung lung mở mắt ra, theo bản năng dụi dụi mắt. Chờ cậu phục hồi lại tinh thần mới phát hiện, a? Tay không đau nữa?

"…" Tề Yên Khách cười bưng lên một cái đĩa, bên trên là bánh mì trứng cùng salad, đơn giản mà hương thơm bốn phía.

Cố Ngang lăng lăng tiếp lấy, phát hiện hai cánh tay của mình đã có thể hoạt động tự nhiên rồi. Tề Yên Khách lại đưa tới một ly sữa, cười dịu dàng mà nhìn cậu.

Cố Ngang nhớ tới ước hẹn hai ngày kia, liền áp chế nghi hoặc trong lòng lại, hướng Tề Yên Khách nói tiếng cám ơn, sau đó lang thôn hổ yết (ngấu nghiến) mà ăn. Đến tận khi ăn xong rồi mới nhớ ra để hỏi: "… Anh đã ăn chưa?"

Tề Yên Khách gật gật đầu. Tiếp lấy cái đĩa không, chỉ chỉ bộ quần áo được gấp chỉnh tề bên giường.

"Muốn em thay?" Cố Ngang đứng dậy liền thấy, hóa ra đó là bộ quần áo cậu mặc vào ngày bị xuyên tới đây, là quần áo mặc từ nhà xuyên tới. Cậu nhất thời có chút sầu não, không rõ dụng ý của Tề Yên Khách.

Tề Yên Khách đi tới, xoa xoa tóc cậu, ý bảo cậu mặc vào. Cố Ngang nhìn y trong chốc lát, ngoan ngoãn thay.

"Rồi sao?" Cố Ngang ngẩng đầu, đối diện là đôi mắt mang ý cười. Chẳng biết tại sao, cậu cảm thấy nụ cười của y hôm nay đặc biệt ôn nhu, Cố Ngang nhìn có chút sững sờ, sau đó đã bị y kéo đứng lên.

Cả hai cùng rời khỏi phòng, Cố Ngang nhịn không được liếc nhìn căn phòng bộ não một cái. Nhưng Tề Yên Khách không có bất luận giải thích gì, cứ như vậy mà dắt tay cậu, đi tới chỗ ngọn đèn u ám ở tầng một.

Ngọn đèn kia đã không thể chiếu sáng được nhà bếp nữa. Cố Ngang liếc mắt một cái liền thấy trên tường có cái gì đó mơ hồ, nheo nheo mắt, đột nhiên khiếp sợ không thôi.

"Cửa?!"

Thậm chí cánh cửa trước mặt là một cánh cửa dày bằng gỗ, trên cửa khắc những hình vẽ rắc rối phức tạp, làm người xem hoa cả mắt, chỉ cảm thấy như một tấm mạng nhện thật lớn. Nhưng đây đúng thật là một cái cửa, núm cửa gỗ bóng loáng mượt mà, giống như thường xuyên có người dùng đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!