Chương 47: Còn sót lại một nhà ba người

Tề Yên Khách khẩu giao cho cậu.

Lúc bị Tề Yên Khách kéo tới ngồi xuống bồn cầu, cậu vẫn còn ngơ ngác mà không nghĩ tới việc Tề Yên Khách sẽ làm kế tiếp.

Loại cảm giác này… Thật… Kỳ diệu.

Trước kia cậu cho rằng thoải mái nhất chính là liếm liếm, hiện tại mới biết, được mút vào mới là điểm chết người.

Quả thực… Căn bản chẳng kiên trì được bao lâu! Mãi đến khi cậu bắn trong miệng Tề Yên Khách rồi nhìn Tề Yên Khách bị sặc đến ho khan thì mới chính thức cảm nhận được cái gì gọi là khẩu giao.

Không chống đỡ được mấy phút đồng hồ đã phá công khiến Cố Ngang cảm thấy thực mất mặt, bất quá thấy Tề Yên Khách đang ở đằng kia súc miệng nhu quai hàm, cậu chợt phát hiện kỳ thật chuyện này hẳn là mệt chết đi. Cậu thì sáng khoái, miệng Tề Yên Khách lại toàn tinh dịch. Tưởng tượng như vậy, cậu lại đột nhiên cũng rất muốn làm cho Tề Yên Khách một lần.

Khụ khụ, tuy rằng mình chưa từng cho người kia cái gì, bất quá có thể học đi…

Tề Yên Khách súc miệng xong, lấy khăn lau phía dưới cho Cố Ngang. Cố Ngang vừa mới phóng thích nên tự nhiên sẽ không có cảm giác nữa, bởi vậy trong lòng chỉ còn lại có nhu tình. Nhìn khuôn mặt nghiêng của Tề Yên Khách gần ngay trước mắt, cậu nhịn không được mà hôn lên một cái.

Tề Yên Khách giương khóe miệng, mỉm cười nhìn cậu.

"Tiểu tề tử, lại đây cho trẫm hôn một cái." Cố Ngang đỏ mặt, nhỏ giọng nói, "Hôn lưỡi cũng có thể…"

Tề Yên Khách ngẩn người, miệng làm khẩu hiệu: "Không ghét sao?"

Cố Ngang nhớ tới cảm giác lần đó cậu bị Tề Yên Khách cưỡng hôn, không khỏi thấy áy náy, quay mặt đi nói: "Lần đó là bởi vì… Quá đột nhiên."

Tề Yên Khách mơ hồ không rõ mà nói: "Thật xin lỗi."

Cố Ngang bĩu môi, nói nhỏ: "Anh vừa rồi dùng khẩu giao làm đảo điên tam quan của em rồi, bây giờ dùng hôn môi để nảy sinh cái gì mới một chút đi."

Tề Yên Khách cười ra tiếng, lại lắc đầu. Cố Ngang lộ ra ánh mắt thất vọng, Tề Yên Khách chỉ cười mà đi qua, nhắm mắt đặt trán của mình kề với cậu.

Cố Ngang cũng nhắm mắt lại, cảm thấy trán hai người kề sát, chóp mũi chạm nhau. Mặc dù không nói câu nào, nhưng có thể cảm giác được tình ý ấm áp đang chậm rãi chảy xuôi lại đây. Cảm giác ấy cứ bình tĩnh như thế, thậm chí chỉ cần hơi thở cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của đối phương, thật làm người ta an lòng.

Hai người lẳng lặng như vậy trong chốc lát, đến khi tách nhau ra vẫn lưu luyến không rời mà ngóng nhìn đối phương.

Này, em vẫn muốn hôn anh a.

Cố Ngang bất đắc dĩ thở dài, chủ động tiến đến. Khi chạm vào đôi môi ấm áp kia cậu cảm thấy Tề Yên Khách lui lại một chút, nhưng vẫn để cho cậu hôn lên. Tề Yên Khách ôm hờ bờ vai của cậu, khẽ cắn bờ môi cậu. Kích thích nhỏ ôn nhu kia khiến Cố Ngang lòng đầy vui sướng, rất muốn vươn hai tay ra mà ôm chầm lấy y, đáng tiếc khuỷu tay vẫn không dùng được lực.

Tề Yên Khách thế nhưng lại dần dần ôm chặt cậu, thần thái thâm tình mà chuyên chú.

Cố Ngang nhịn không được đem lưỡi tiến vào. Vừa tiến vào khoang miệng trống rỗng kia khiến cậu trong lòng đầu tiên là cả kinh, sau đó có chút đau lòng phát hiện, Tề Yên Khách đem phần lưỡi nhỏ còn sót lại lui vào chỗ sâu nhất, dường như sợ bị cậu động vào.

Cố Ngang tách ra, thương tiếc mà nhìn y, dịu dàng hỏi: "Đụng tới có đau không?"

Tề Yên Khách lắc đầu, không tiếng động nói: "Em sẽ cảm thấy ghê tởm."

Lúc này Cố Ngang mới hiểu được phản ứng của bản thân lần đó đã khiến Tề Yên Khách thương tổn sâu đậm. Cậu do dự một chút, không biết nên nói gì để an ủi Tề Yên Khách, đành phải một lần nữa hôn lên. Lúc này cậu trực tiếp xâm nhập vào thật sâu bên trong, lấy đầu lưỡi đụng vào lưỡi đối phương. Tề Yên Khách đầu tiên là trốn tránh, nhưng cũng từ từ mà bắt đầu tiếp nhận, gian nan đáp lại nụ hôn của cậu.

Cố Ngang trong tim phát đau, hối hận muốn chết. Biết rõ người kia rất yêu mình, bản thân cũng yêu y, vì cái gì còn muốn thương tổn cậu chứ?

Y đã làm tổn thương chính cơ thể của mình, mình lại còn tổn thương tâm của y. Mình thật sự là xấu xa mà.

Nên bù lại như thế nào đây? Thật xin lỗi…

Đang lúc Cố Ngang đau lòng sám hối, khóe miệng Tề Yên Khách thế nhưng dần dần hiện lên ý cười. Y cảm thấy hôn môi thế này rất kỳ quái, nhưng trong lòng lại không phải vui vẻ bình thường đâu. Kỳ thật đầu lưỡi vẫn còn hơi đau, bất quá, có thể được tiểu ngốc quang hôn như vậy, có đau cũng không thành vấn đề.

Cái loại đem tâm nhồi đến ngọt ngào thế này có thể tiêu trừ hết thảy thống khổ a.

Cũng có thể, bù lại hết thảy thương tổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!