Chương 46: Không cần phải thể hiện tình ý ra ngoài đâu

Cố Ngang khóc đủ ăn no, bình tĩnh trở lại liền bắt đầu thấy chán. Tay không cử động được, chuyện gì cũng không làm được, đầu óc thì quay cuồng, Tề Yên Khách cũng không cho cậu xuống giường đi lại. Cố Ngang nằm trong chốc lát mà buồn chán muốn chết, ai oán liếc nhìn Tề Yên Khách, Tề Yên Khách nghĩ nghĩ, viết ba chữ đưa cho cậu.

"Đi tắm nhé?"

Cố Ngang cúi đầu nhìn hai tay bị phế của mình.

Tề Yên Khách lại viết ba chữ: "Anh giúp em?"

Cố Ngang do dự một chút, giữa "Có mùi" cùng "Được tắm cho" rối rắm không thôi, cuối cùng vẫn bị vế sau khuất phục.

Vì thế, Cố Ngang hiện tại đứng bên cạnh bồn tắm lớn, yên lặng nhìn Tề Yên Khách cởi quần áo cho cậu. Mặt đỏ như một con cua chín… Lại nói, có chút muốn ăn đại áp cua (1). Ai, bị nhốt ở chỗ này không biết đã bao lâu, không biết thế giới bên ngoài đang là lúc nào rồi? Đã đến mùa đại áp cua chưa nhỉ…

(1) Đại áp cua (QT): nguyên văn là , search GG thì ra một loại cua gọi là cua Trung Quốc, hay còn gọi là Cà ra… (Wiki)

Cố Ngang muốn dùng suy nghĩ miên man mà đuổi đi cảm giác ngượng ngùng xấu hổ, cố gắng tự nói với mình, chỉ là tắm rửa thôi mà, cậu bây giờ đang là người bệnh nha, còn có thể xảy ra chuyện gì chứ!

Đang nghĩ, Tề Yên Khách bỗng nhiên ôm lấy vai cậu. Cố Ngang hoảng hốt, vội vàng cúi đầu, xấu hổ nói: "Này! Bây giờ em không thể làm…"

"?" Tề Yên Khách kinh ngạc nhìn cậu một cái, giữ vai cậu ẩn ẩn vào bồn tắm lớn bên cạnh.

Cố Ngang lúc này mới phát hiện mình hiểu sai ý rồi, hiển nhiên động tác kia chỉ là muốn nhắc nhở cậu "Đi tắm đi" chứ không phải là "Mau nằm xuống". Cậu nhất thời xấu hổ không thôi, bối rối hoảng loạn bước vào bồn tắm, chỉ cảm thấy dưới chân trượt một cái liền muốn té xuống. Thân thể cậu chưa nghiêng quá mười lăm độ thì đã được Tề Yên Khách ôm lấy eo, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Chết tiệt em mới không có ý nghĩ kỳ quái em mới không có mặt đỏ tai hồng vì vậy anh đừng có ôm em có được không xin hãy nhớ rõ em không chỉ là một người bệnh mà còn là một người bệnh đang khỏa thân!

Cố Ngang thẹn quá hóa giận mà ngồi xuống nước, ngay sau đó ý thức được hai chân mình đang mở rộng, tư thế quá mức gì thế này, vì thế liền yên lặng mà co chân lên.

Nhưng cấu tạo thân thể nam giới không cho phép cậu dùng chân che khuất đi chỗ xấu hổ kia, cậu đành liều mạng thuyết phục bản thân, chỉ là tắm thôi mà, đi nhà tắm công cộng còn không phải đã bị mọi người nhìn thấy hết rồi à, che che cái rắm… A, che mông là được rồi…

Tề Yên Khách nghiền ngẫm mà nhìn Cố Ngang. Tên kia quả thực đem suy nghĩ của mình viết hết lên mặt rồi. Thật là, đầu óc nên biết che giấu một chút đi chứ.

Kỳ thật Tề Yên Khách rất muốn nói cho Cố Ngang, lúc em hôn mê anh đã sớm nhìn thấy hết rồi, huống chi hai chúng ta cũng đã cùng lên giường… Em rốt cuộc xấu hổ cái gì?

Mặc dù trong lòng buồn cười, mặt Tề Yên Khách lại vô cùng đứng đắn, y sợ vạn nhất bản thân nhịn không được mà cười phá lên, Cố Ngang sẽ xấu hổ đến đá y đi mất.

Các đốt ngón tay bị thương không nên tiếp xúc với nước nóng, bởi vậy Tề Yên Khách để trên thành bồn tắm hai cái khăn mặt, cho hai cánh tay Cố Ngang đặt bên trên, sau đó lau tay cho cậu. Cố Ngang yên lặng mà nhìn, trong lòng dần dần dâng lên nhu tình.

Người kia nghiêm túc cẩn thận lau người cho cậu, ánh mắt dịu dàng chuyên chú, không hề mất tập trung. Khăn mặt ấm áp chậm rãi lướt qua da thịt, cứ như đang âu yếm, nhưng sau sự ấm áp sau lại là một tia lạnh lẽo, khiến Cố Ngang cảm thấy lưu luyến vô cùng.

Lướt qua cánh tay, Tề Yên Khách nhúng khăn vào nước, bắt đầu lau cổ cho cậu. Tới gần phía sau đầu thì thấy vẫn còn sót lại một ít máu, Cố Ngang không nhìn thấy, Tề Yên Khách chỉ lẳng lặng quan sát, tay càng thêm cẩn thận.

"Đau không?" Tay ướt không thể viết chữ, bởi vậy y chỉ có thể làm một cái khẩu hiệu.

Cố Ngang phân biệt hai chữ kia, sau đó lắc đầu: "Không đau."

Tề Yên Khách gật gật đầu. Đem cái khăn dính máu một lần nữa giặt sạch, rồi chà phía sau lưng của cậu. Sợ cậu không tự đỡ được cơ thể mình, Tề Yên Khách liền vươn tay ôm lấy cậu, nghiêng người tiến lên, cho cậu nửa tựa vào ngực mình.

"…" Cố Ngang bỗng nhiên có chút khó chịu, nhịn không được dựa vao vai y thêm một chút. Loại cảm giác này khiến cậu hoài niệm đến muốn khóc, làm cậu nhớ tới trước kia.

Lại nói, bọn họ quen biết bất quá cũng chỉ mới vài ngày. Vì sao chỉ trong một đoạn thời gian ngắn ngủi mà đã phát sinh nhiều chuyện như vậy?

Tề Yên Khách điều chỉnh tư thế một chút, gần như thành ôm. Nhưng dù sao cũng là một người ngồi một người đứng, tư thế này khiến Tề Yên Khách vô cùng mất sức. Mặc dù khó khăn, khóe miệng y lại hiện lên tươi cười. Chiếc khăn lưu lại trên tấm lưng trơn bóng trắng nõn của Cố Ngang vài giọt nước, bọt nước theo làn da rơi xuống, đẹp đến mức khiến y muốn hôn lên.

Nhưng y nhịn được, lau xong phía sau liền thu liễm bản thân. Ngược lại Cố Ngang lại ôm lấy y lưu luyến không rời, nâng đôi mắt mất mát nhìn y.

Tề Yên Khách cúi đầu cho cậu tựa sát vào trong lòng, thái độ nghiêm túc thành kính, tựa như đang lau chùi một bức tượng vậy. Cố Ngang một bên cảm thụ dòng nước (ý là dòng máu chảy trong người TYK) ấm áp trước ngực, một bên miên man suy nghĩ, rất nhanh hô hấp đã trở nên rối loạn.

Không! Hiện tại mình đang □ a! Vạn nhất xảy ra chuyện gì mà nó đứng lên thì sao…

… Lại nói, y sẽ lau tiểu huynh đệ của mình sao? …

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!