Chương 45: Hình thái ác ma

Miệng vết thương trước ngực Cố Ngang đã hoàn toàn khép lại, nhìn không ra một chút dấu vết. Tề Yên Khách cẩn thận kiểm tra qua, phát hiện trên người cậu không chỉ có một vết thương này. Cái gáy bị va chạm nghiêm trọng, đầm đìa máu. Hai khuỷu tay đều bị trật khớp, cũng may không có gãy xương.

Còn có… vùng da bên ngoài □ chỉ bị trầy xước, cũng không có dấu vết xâm phạm quá nghiêm trọng.

Đến khi làm sạch cho cậu, Tề Yên Khách mới phát hiện chất lỏng màu trắng kia không phải là tinh dịch, mà là sữa tắm. Xem ra Dịch Khiêm làm Cố Ngang bị thương là vì muốn cậu mất đi năng lực phản kháng, làm giả dấu vết xâm phạm cũng chỉ là muốn cho mình sinh ra do dự trong nửa giây kia.

Dịch Khiêm quả thật tàn nhẫn. Chính là Tề Yên Khách không hiểu, lúc ấy hắn cũng đã vung ra côn điện, vì cái gì lại dừng ngay giữa không trung?

Lại nói, lúc ấy bản thân cũng sinh ra cảm giác quỷ dị. Khác với lúc trước tim đập nhanh, mà là… Lồng ngực lạnh lẽo cùng với cảm giác khó thở, cơ hồ khiến y cảm thấy có chút sợ hãi.

Nỗi sợ hãi cái chết.

Hiện giờ tỉnh táo lại một chút mới thấy, kia quả thực giống như, trái tim của chính mình cũng bị đâm một dao như vậy.

Chẳng lẽ tình huống của Dịch Khiêm cũng tương tự? Là Cố Ngang đem cảm giác đau đớn cùng nỗi sợ cái chết truyền tới hai người họ sao… Là như vậy phải không?

Sao lại khó tin như vậy?

Tề Yên Khách ngồi bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve tóc Cố Ngang. Khóe mắt lại chú ý Vi Miểu đang cuộn mình bên người Cố Ngang.

… Nó lại lớn lên rồi.

Lúc này Vi Miểu dường như đã mang bộ dáng của một người mười tám tuổi. Nhớ rõ ban đầu nó xuất hiện trước mặt mọi người chính là cái vẻ một cậu nhóc gầy yếu nhỏ xinh, hiện giờ lại đột ngột biến thành một thanh niên eo nhỏ vai hẹp. Cằm đầy, đôi mắt cũng lớn hơn. Khóe mắt hơi xếch, mặc dù thanh thuần, nhưng khi nhìn quanh lại mang vẻ đầy kiêu ngạo.

Cho nên, Dịch Khiêm chết… Không, Dịch Khiêm cùng Dịch Bách chết, điều này đã khiến bề ngoài của Vi Miểu thay đổi sao?

Vi Miểu vẫn chưa ngủ, chỉ rúc vào bên người Cố Ngang. Cảm thấy ánh mắt của Tề Yên Khách, nó nâng mắt lên, không hiểu mà nhìn y. Tề Yên Khách lập tức dời mắt, thong thả mà vuốt ve tóc Cố Ngang, trong lòng không ngừng tự hỏi.

Ác ma… Vốn tưởng rằng đại biểu cho anh em hai người kia, là ác niệm. Từ sau khi Dịch Bách chết, cảm xúc của mọi người đều bắt đầu chuyển biến xấu. Nhưng sau khi Dịch Khiêm chết thay đổi rõ rệt nhất lại là bề ngoài của Vi Miểu, lại nói tiếp Vi Miểu lớn lên cũng là sau khi Dịch Bách chết mới bắt đầu.

Lúc ấy tuy rằng y có chú ý tới, lại không hề nghĩ đến phương diện này. Dù sao, ác ma cùng vẻ bề ngoài… Là ý chỉ ác ma mê hoặc con người bằng dung mạo sao?

Không phải. Luôn luôn cảm thấy, còn có vật nào đó mấu chốt nữa, không phải.

Phải nghĩ ra vài biện pháp nghiệm chứng, mình sẽ từ những cái đó mà phỏng đoán. Nói không chừng có thể tìm được đáp án chính xác.

Tề Yên Khách hít sâu một hơi. Hợp với hai ngày thức đêm, cơ thể rốt cuộc có chút run rẩy. Không được, ít nhất trước phải đi kiếm chút đồ ăn.

Tề Yên Khách đứng lên, đột nhiên hơi lảo đảo, thân mình lung lay một chút. Vi Miểu cũng không nhìn y, yên lặng mà ghé vào bên người Cố Ngang, an tĩnh như một con mèo nhỏ.

Tề Yên Khách nấu một nồi cháo lớn, tự mình ăn trước, cảm thấy khí lực khôi phục chút đỉnh, lúc này mới bê chỗ cháo còn lại lên lầu. Lúc đi ngang qua hành lang y phát hiện phòng Dịch Khiêm đã biến mất, hiện giờ hành lang chỉ còn lại hai gian phòng cuối cùng, thoạt nhìn càng thêm áp lực.

Khi y vào phòng, Vi Miểu vẫn cứ yên lặng nằm sấp, nghe thấy thanh âm của y mới ngẩng đầu, sau đó một lần nữa đem đầu nhỏ tựa vào tay Cố Ngang. Trông có vẻ cũng không đói bụng, Tề Yên Khách cũng chẳng muốn hầu nó ăn.

Xoay người đem bát cháo đặt trên tủ đầu giường, đến khi đứng thẳng lên, lại là một trận chóng mặt.

Từ bao giờ cơ thể mình lại trở nên suy yếu như vậy? Chẳng lẽ là do hai ngày trước mất máu quá nhiều mà đến giờ vẫn chưa phục hồi? Tề Yên Khách tự giễu mà giương khóe miệng, nhìn bộ dáng bất ly bất khí (không rời xa, không vứt bỏ) của Vi Miểu, bỗng nhiên cảm thấy thực buồn cười.

Đứa nhỏ này liều mạng mà lớn lên, không phải là vì muốn tranh đoạt mẹ nó với mình chứ?

Một ý nghĩ này, làm Tề Yên Khách suýt nữa bật cười thành tiếng.

Y ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve tóc Cố Ngang. Trên mặt Cố Ngang vẫn cắt không còn giọt máu, khuôn mặt phấn chấn bồng bột ban đầu giờ đây hốc hác xanh xao, làm người ta thấy mà đau lòng.

Ngôi sao đại diện cho điều gì?

Tề Yên Khách lẳng lặng mà nhìn cậu.

Ừm, đối với anh mà nói, không có em, bầu trời có đầy sao cũng trở nên ảm đạm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!