Chương 44: Phiên ngoại: Cảnh trong mơ cuối cùng biến mất

Nơi này là…

Dịch Khiêm mở mắt ra, nhìn trần nhà sáng ngời, bỗng trong lòng cả kinh.

… Ánh mặt trời?

Hắn nhanh chóng ngồi dậy, chăn từ trên người trượt xuống, lộ ra da thịt trần trụi. Nhìn quanh bốn phía, nơi này là một căn phòng xa lạ, nhưng nhìn rồi lại cảm thấy quen thuộc. Bài trí trong phòng rất đơn giản, bàn ghế tủ quần áo, điều hòa TV, không khác tiêu chuẩn của một hộ gia đình bình thường là bao.

Phòng không lớn, về sau bày giường đôi sẽ không còn nhiều không gian. Dịch Khiêm bước xuống giường, phát hiện mình thế mà lại trần trụi, đến quần lót cũng không mặc. Hắn nhíu mày, thoáng nhìn quần áo được gấp gọn gàng đặt trên bàn, liền không chút do dự lấy mặc vào.

Kích thước quần áo vừa phải, là một chiếc áo phông cùng quần thường. Nhìn kiểu dáng, có vẻ là loại hàng vỉa hè hơn mười hai đồng một cái. Hiện tại cũng không phải thời điểm so đo cái này, Dịch Khiêm mặc xong, nhẹ nhàng vặn nắm cửa hé ra, từ trong khe cửa hướng ra ngoài nhìn xung quanh một chút.

Ngoài cửa có người đi tới. Dịch Khiêm cả kinh, nhanh chóng lui về phía sau. Cửa được mở ra, vào hóa ra lại là ông chủ?

"Anh còn sống?" Dịch Khiêm ngạc nhiên nói, thấy trong tay chú bưng một bàn trứng ốp la, không khỏi có chút hoảng hốt.

"A?" Ông chủ không hiểu mà gãi gãi đầu, đột nhiên mặt đỏ bừng, nói lắp bắp, "Ừ, là, đúng rồi… Tối hôm qua… Cái kia, là chơi có chút quá…" Chú cố lấy dũng khí nhìn Dịch Khiêm một cái, rất nhanh mà bẽn lẽn nhìn đi chỗ khác, "Ừm, cậu không sao chứ?"

Dịch Khiêm kinh ngạc mà nhìn chú.

Ông chủ buông chén, đi tới giơ tay lên, định sờ trán hắn, kết quả vừa thấy tay mình đầy nước, lại ngại ngùng mà lau lau vào tạp dề, lúc này mới sờ lên trán Dịch Khiêm.

"Cậu không sao chứ?" Ông chủ lại sờ vào trán mình, so sánh nhiệt độ cơ thể hai người, có chút lo lắng hỏi.

"…" Dịch Khiêm bỗng thấy mắt nóng lên, đành phải quay mặt qua chỗ khác, thản nhiên nói, "Không có việc gì. Anh… Dậy sớm thế, đang làm gì vậy?"

"Còn sớm á?" Ông chủ giơ tay nhìn đồng hồ, "Đã bảy giờ rồi đó! À mà không có việc gì không có việc gì, cậu cứ ngủ tiếp đi… Ăn sáng xong thì ngủ thêm một lúc!"

Dịch Khiêm đương nhiên sẽ không tiếp tục ngủ. Sau khi rửa mặt xong hắn liền mang đĩa trứng ốp la ra ngoài, phát hiện ngoài cửa chính là phòng nướng bánh. Ông chủ đang chuẩn bị để mở cửa hàng, mới sáng sớm đầu đã đầy mồ hôi, vậy mà lại vội đến bất diệc nhạc hồ (vui vẻ, mải mê quên cả trời đất).

Dịch Khiêm đặt đĩa xuống, đi qua nói: "Tôi giúp anh. Muốn tôi làm gì?"

Ông chủ nhíu mày, buông việc trên tay, đẩy Dịch Khiêm lại bên đĩa trứng: "Lại quên? Bữa sáng nhất định phải ăn hết! Mới ăn một chút như vậy làm sao mà đủ?"

"…" Dịch Khiêm sững sờ đứng trước đĩa trứng.

Ông chủ trở về phía trước lò nướng, vẫn còn lải nhải: "Bệnh dạ dày vừa mới đỡ một chút liền quên đau luôn rồi, cậu muốn chạy đi mấy cái bệnh viện mới bằng lòng phải không… Ôi đến lúc này rồi … Nguội chưa? Để tôi làm lại cho cậu…"

Dịch Khiêm nuốt hết trứng ốp la còn ấm, thản nhiên nói: "Không nguội."

"Vậy là tốt rồi… Ăn xong giúp tôi đặt cái này lên giá bên kia đi, cái này thì bên kia …" Ông chủ một bên bận rộn một bên chỉ huy, trên mặt tràn đầy khoái hoạt.

Dịch Khiêm nhìn có chút xuất thần. Một lúc lâu sau, mới hồi phục tinh thần lại, nói: "Được."

Tiệm bánh tuy nhỏ, thu nhập lại không hề ít, vào giờ cao điểm chỉ có hai người làm căn bản là quá tải. Dịch Khiêm chỉ quét mã vạch với lấy tiền còn luống cuống tay chân, lại thường xuyên mang vẻ mặt không được tự nhiên làm ông chủ phải ra cứu tràng. Sau giờ cao điểm, cửa hàng rốt cuộc cũng hết khách. Dịch Khiêm ngồi sau quầy thu ngân uống nước, nhìn ông chủ đặt lô bánh mì mới lên giá, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ thật tốt đẹp… Giống như đang nằm mơ.

Không. Là tốt đẹp trước mắt là mơ, hay ký ức bi thương kia mới là mơ?

Hắn tình nguyện tin rằng cái phía sau mới là một giấc mơ.

Không cần xe đẹp nhà cao, không cần hoa y mỹ thực. Cố gắng làm việc liền có cơm ăn, tuy rằng vất vả nhưng lại có thời gian nghỉ ngơi… Thả chậm tiết tấu, ngay cả tâm cũng được bình tĩnh.

Cuộc sống như thế, không phải là mơ.

Hắn nhịn không được cười cười, hướng ông chủ nói: "Ngồi xuống nghỉ một lát đi."

Ông chủ lau lau mồ hôi, quay đầu chui vào phòng nướng bánh: "Không sao tôi làm nốt hai lò bánh nữa liền —— Ối!"

Bên trong truyền đến một tiếng phịch. Dịch Khiêm cả kinh, nhanh chóng chạy vào, chỉ thấy người đàn ông cao lớn ngã dưới đất mãi không đứng dậy được, chỉ có thể ai u ai u mà kêu lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!