Chương 43: Chạm vào tức tử bảo bối

Có người gõ cửa.

Vi Miểu co rúm người trong tủ quần áo, lộn xộn mà lau nước mắt. Nó thực hy vọng người đang gõ cửa là Cố Ngang, nhưng —— không có nghe thấy tiếng.

Anh nói phải nghe thấy tiếng của anh thì mới có thể đi ra.

Vi Miểu ép tay mình lùi lại, dùng sức che miệng, trốn thật kỹ. Chóng mặt quá, thật là khó chịu.

Người gõ cửa cũng không nóng lòng, từng tiếng từng tiếng, như thể đang đánh một nhịp điệu nhất định, mềm nhẹ dịu dàng như một ca khúc. Một lát sau, người kia không nhận được bất kỳ phản ứng nào, liền đè tay xuống nắm cửa.

Y bước vào.

Vi Miểu cách cánh cửa tủ, không dám nhìn lén từ bên trong khe cửa.

Người kia không phát ra bất kỳ âm thanh nào, cũng không biết đang làm cái gì. Vi Miểu sợ hãi mà lui vào trong, cửa tủ lại bỗng nhiên bị rớt ra, nó theo bản năng mà cả kinh đứng lên hô nhỏ.

"… A!"

Người trước mặt có chút kinh ngạc, sau liền ôn nhu mỉm cười, miệng tạo khẩu âm: "Mẹ nó đâu?"

Là người kia a.

Không phải anh Cố Ngang. Không thể đi ra.

Vi Miểu cắn cắn môi, cố gắng lui vào trong góc. Tề Yên Khách nhìn quanh một vòng, xác nhận Cố Ngang không có trong phòng, liền thu lại nụ cười, đứng thẳng dậy xoay người đi ra ngoài.

Còn chưa đi tới cửa, y đột nhiên quay trở về.

"…" Vi Miểu ngẩng mặt lên nhìn y, trên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn vẫn còn nước mắt chưa khô.

Tề Yên Khách giơ tay lên, lau lau nước mắt cho nó. Vi Miểu ngẩn người, quên cả né tránh, cứ như vậy mà ngơ ngác nhìn y. Tề Yên Khách mặt không đổi sắc nhìn bàn tay đầy nước mắt của mình, bèn lau lên cổ áo Vi Miểu, sau đó nhẹ nhàng mà nắm lấy cổ nó.

Cần cổ thiếu niên mềm mại tinh tế, dường như chỉ cần dùng một chút lực cũng có thể cắt đứt.

Đứa bé kia cũng không hiểu được ý nghĩa hành động này, chỉ hoang mang mà nhìn y. Tề Yên Khách trong lòng một tia tội lỗi cũng không có, ngược lại thong thả siết chặt ngón tay, cảm nhận cần cổ yếu ớt trong những tiếng rên rỉ đang biến dạng dưới ngón tay của mình. Cho đến khi cảm thấy đau đớn, đứa bé kia mới giật mình hoảng hốt, muốn gỡ tay y ra.

Nói đi cũng phải nói lại, nó dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể đọ sức được với y? Tề Yên Khách hờ hững nhìn đứa bé giãy dụa trong tay mình, trong đầu từ từ suy nghĩ xem Cố Ngang đang ở đâu.

Mẹ nó để Vi Miểu lại một mình, lại không đi tìm y, vậy chẳng lẽ là đi tìm Dịch Khiêm?

Hai người đó thì có gì mà nói với nhau?

Dịch Khiêm biểu đạt rõ ràng ý muốn "Tôi muốn giết chết các người", mẹ nó có ngốc đến đâu cũng sẽ không chạy tới tâm sự cùng Dịch Khiêm.

Có lẽ, đã xảy ra chuyện rồi?

"Ư… Ư…" Vi Miểu đau đớn mà vặn vẹo, trong mắt tràn đầy nước mắt. Nó há to miệng muốn hít vào không khí, cổ lại bị gắt gao bóp chặt, chỉ có thể phát ra âm thanh nức nở mơ hồ.

Thật đáng ghét.

Đột nhiên, Tề Yên Khách cảm thấy trong ngực chấn động.

Thật đáng ghét.

Dịch Khiêm che ngực lại, cau mày.

Thật đáng ghét.

"…" Cố Ngang chậm rãi tỉnh lại, gian nan thở dốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!