Chương 42: Xúc giác kéo dài

Tốt nhất là đi xem y thế nào rồi.

Sau khi Vi Miểu ngủ say, Cố Ngang trầm tư một hồi lâu, cuối cùng quyết định như vậy. Muốn đi xem y… vết thương thế nào rồi. Muốn biết suy nghĩ hiện tại của y, muốn biết tính toán của y.

Nếu không đi xác nhận, cứ miên man suy nghĩ như vậy nhất định không thể tìm được đáp án chính xác.

Cố Ngang vốn định chờ Vi Miểu tỉnh ngủ liền dẫn nó cùng đi tìm Tề Yên Khách, nhưng Vi Miểu ngủ say sưa trầm ổn, xem ra chốc nữa vẫn sẽ không tỉnh lại. Huống chi, Vi Miểu ở lại đây, có chút không ổn lắm.

Cố Ngang càng chờ càng lo lắng vô cùng, nhìn quanh một chút, tầm mắt dừng ở trên tủ quần áo cao và rộng.

… Hẳn là không sao đâu?

Do dự một chút, cậu vẫn là nhẹ nhàng lay tỉnh Vi Miểu. Vi Miểu mơ mơ màng màng mà mở mắt ra, mờ mịt nhìn cậu.

"Xin lỗi nhé Vi Miểu, em vẫn chưa ngủ đủ đúng không?" Cố Ngang áy náy nói, "Anh Cố Ngang muốn đi ra ngoài một chút, em ở trong phòng cứ ngủ đi nhé?"

Vi Miểu cau mày, theo bản năng mà bắt lấy cánh tay cậu. Cố Ngang ôn nhu nói: "Anh sẽ trở về ngay thôi, anh hứa, trước khi em tỉnh ngủ anh sẽ trở lại, được không?"

Vi Miểu lưu luyến không rời mà nhìn cậu, Cố Ngang cúi xuống hôn lên trán nó một cái, thuận thế dang tay muốn bế nó lên. Vi Miểu biết cậu muốn ôm nó, liền ngoan ngoãn mà ôm lấy cổ cậu.

Không nghĩ tới trong nhất thời lại bất động mà ôm nhau thế này. Cố Ngang duy trì tư thế xoay người sững sờ ngồi đó, lần thứ hai phát lực, lại vẫn không đứng dậy nổi.

… Chẳng lẽ em ấy béo lên?!

Cố Ngang phẫn nộ thu tay về, đánh giá Vi Miểu. Vi Miểu không hiểu mà nhìn cậu.

Thật ra không phải béo lên mà là cao lên, cánh tay nhỏ nhắn gầy teo cũng đã trở nên rắn chắc. Mấy ngày qua, Vi Miểu thật sự đã trưởng thành không ít, hiện tại thoạt nhìn phải ít nhất mười lăm mười sáu tuổi.

Bất quá, lớn lên thì lớn lên, về phương diện tính dục vẫn chưa bắt đầu phát triển.

Cổ của nó vẫn cứ phẳng phẳng, không có hầu kết. Phía dưới cũng…

… Cố Ngang tâm tình thực vi diệu.

Vi Miểu bị ánh mắt tinh tế nhìn chằm chằm, sợ hãi mà rụt lui thân mình, nhỏ giọng hỏi: "… Quang…?"

Cố Ngang phục hồi lại tinh thần, ngại ngùng mà ho khan hai tiếng: "Không có gì không có gì, ờ, cái kia, Vi Miểu vào trong tủ quần áo chờ anh trở về được không?"

"Tủ… quần áo?" Vi Miểu hoang mang mà chớp mắt.

Cố Ngang mở tủ ra, đem quần áo xếp lại tốt, sau đó ngồi vào cảm thụ một chút. May mắn quần áo không nhiều lắm, bên trong tủ cũng đủ rộng rãi, nếu ở trong này một thời gian không lâu thì cũng không phải quá khó chịu.

Cậu xoay người, phát hiện Vi Miểu chạy tới trước mặt cậu, liền xoa xoa tóc Vi Miểu, mỉm cười nói: "Nghe anh nói, ở chỗ này chờ anh trở về được không?"

"Vâng." Vi Miểu không chút nghĩ ngợi mà đáp ứng, ngoan ngoãn đi vào trong tủ.

Vi Miểu nhu thuận nghe lời khiến Cố Ngang trong nháy mắt có chút chột dạ. Cậu nhịn không được hôn lên gương mặt của Vi Miểu một cái, Vi Miểu lập tức nhếch khóe miệng, trong ánh mắt lóe ra vẻ vui sướng, sau đó ôm lấy cổ cậu, cũng tại gương mặt cậu hôn lên.

Trong lòng bỗng nhiên thấy tràn đầy. Cố Ngang hít sâu một hơi, đứng thẳng dậy, chậm rãi đóng cửa tủ lại.

Vi Miểu mỉm cười nhìn cậu, đôi mắt xinh đẹp trong suốt dần dần biến mất phía sau cánh cửa.

"Vi Miểu, chờ anh trở lại. Ngoài anh ra, nghe thấy tiếng của ai cũng không được đi ra." Cố Ngang lo lắng nói.

"Vâng." Vi Miểu an ổn nằm trong đống quần áo.

Cố Ngang lúc này mới đi về phía cửa phòng, trong lòng tính toán lúc nhìn thấy Tề Yên Khách thì nên nói cái gì.

Nhưng mà, vừa mới mở cửa phòng ra, thắt lưng bỗng nhiên truyền đến một trận tê dại. Tê dại biến thành đau đớn, ngay sau đó đầu óc liền trống rỗng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!