Chương 40: Ăng ten thức tỉnh (*)

"…Ư!"

Cố Ngang quỳ gối trước bồn cầu, tay nắm chặt thành bồn cầu không trụ được mà nôn khan. Vi Miểu lo lắng đứng ở một bên, nhẹ nhàng vuốt lưng cậu, hy vọng làm vậy sẽ giảm bớt nỗi thống khổ của cậu.

Cố Ngang nôn đến nước mắt đều chảy ra, trong dạ dày đã muốn trống rỗng, chỉ có thể nôn ra nước chua. Cổ họng bị kích thích đến phát đau, mùi nước chua tràn ngập khoang miệng cùng thực quản. Cậu từng đợt đều thấy ghê tởm, muốn khống chế khả năng kiểm soát chủ quan, nhưng dạ dày cứ thế run rẩy co rút.

Đến khi nôn khan đến khí lực đều dùng hết, dạ dày mới thoáng thả lỏng. Cậu ngồi bệt trên mặt đất, dựa lưng vào bồn cầu, cả người toát mồ hôi lạnh, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.

Vi Miểu thấy cậu như vậy, khẩn trương đến không biết nên làm cái gì bây giờ. Thật vất vả tìm lại thứ ngôn ngữ đã quên, vẫn chỉ có thể không ngừng mà phát ra những tiếng "A, a". Cố Ngang trong thoáng chốc nghe thấy tiếng nó gọi, rốt cuộc phục hồi lại tinh thần, mờ mịt mà nhìn nó một cái.

"… Quang!" Vi Miểu mừng rỡ như điên, vụng về mà giúp cậu lau mồ hôi trên mặt.

"Xin lỗi…" Cổ họng cứ như bị dịch dạ dày làm bỏng, đau anh ách. Trên đầu lưỡi như vẫn còn lưu lại cảm giác đáng sợ vừa nãy, Cố Ngang nhịn không được nhắm mắt lại, chỉ muốn xóa đi loại cảm giác khó chịu trong đầu này.

Vi Miểu bỗng nhiên che miệng lại, mở to hai mắt.

"… Làm sao vậy?" Cố Ngang ngửi thấy trong không khí dày đặc mùi thối của nước chua, bỗng cảm thấy xấu hổ, miễn cưỡng vịn bồn cầu đứng lên nhấn nút xả. Vi Miểu vẫn cứ cau mày, lộ ra vẻ mặt khó chịu. Cố Ngang đành phải dắt nó ra khỏi buồng vệ sinh, đóng cửa lại bằng tay kia.

May mà trong phòng ngủ không có mùi gì. Cố Ngang nằm lên giường, có cảm giác như toàn thân đều đang rã rời. Cậu ngây người mà nhìn lên trần nhà, lẳng lặng nhớ lại những việc mới xảy ra. Vi Miểu bò lên giường, dựa sát vào bên cạnh cậu, không nói một tiếng mà nằm cùng cậu.

Mình nên làm gì đây?

Y gạt mình, nhất định có lý do của y. Có lẽ như Dịch Khiêm đã nói, là vì không muốn bị cô lập… nên y mới ở cùng một chỗ với mình?

Dịch Khiêm cùng ông chủ, cũng là vì thế sao?

… Mà mình hiện tại… Cùng với y… Chia tay sao?

Hóa ra không phải là vì thích mình mới cùng mình một chỗ sao… Quả nhiên, người ưu tú như vậy, làm sao có thể mạc danh kỳ diệu mà…

… Muốn chia tay sao…

Không. Bọn họ thật sự đã đến với nhau sao? Hay là, chính mình đã đơn phương ảo tưởng?

Cố Ngang càng nghĩ càng cảm thấy trái tim như bị dao cắt. Cậu biết mình thích Tề Yên Khách đến nhường nào, nhưng còn Tề Yên Khách thì sao? Lúc trước y đối với cậu ôn nhu tình cảm như thế, tất cả đều là giả sao? Cậu không thể nào xác nhận được.

Rất muốn hỏi người kia một chút rốt cuộc là y nghĩ như thế nào, nhưng người kia đã muốn…

Đúng rồi, đến đầu lưỡi mình y cũng…

Cảm giác quỷ dị lần thứ hai dâng lên, Cố Ngang lạnh sống lưng. Vi Miểu nằm bên cạnh bỗng nhiên giật giật, phát ra tiếng nức nở nhẹ, sau đó cầm lấy tay cậu.

"Vi Miểu? Không thoải mái chỗ nào sao?" Cố Ngang nghiêng người nhìn Vi Miểu, phát hiện Vi Miểu lại bụm miệng, ai ai mà nâng mắt lên, đang ngóng nhìn mình. Cố Ngang trong lòng tê rần, nhẹ vỗ về lưng Vi Miểu, lần thứ hai ôn nhu hỏi, "Làm sao vậy? Em cũng buồn nôn à? Đây, ngồi xuống…"

Vi Miểu nghe cậu nói thì ngồi dậy, thần thái hình như đã giãn ra. Cố Ngang cũng nhẹ nhàng thở ra, nhưng trong lòng vẫn có lo lắng. Vi Miểu thoạt nhìn giống như cũng đang cảm thấy khó chịu, là vì vừa rồi thấy mình nôn sao? Hay là tại ăn phải đồ thiu?

Trong lúc Cố Ngang đang tự hỏi, Vi Miểu bỗng nhiên đem tay ngậm vào trong miệng. Cố Ngang sửng sốt, nhanh chóng ngăn nó lại, nói: "Vi Miểu, tay bẩn!" Nói xong liền kéo tay Vi Miểu ra.

Vi Miểu há miệng, kinh ngạc mà nhìn cậu. Đầu ngón tay kéo theo sợi chỉ bạc nhỏ dài, nhanh chóng đã tách khỏi miệng. Đôi môi nhỏ ẩm ướt nửa hé, đầu lưỡi mềm mại đỏ tươi đặt ở môi dưới, nhẹ nhàng rụt trở về.

Cố Ngang bỗng nhiên thấy hoảng hốt, trong lòng toát ra cỗ cảm xúc kỳ dị. Cậu cắn cắn môi, nghiêm túc nói: "Sao tự nhiên em lại ngậm ngón tay? Trên tay bẩn lắm, chăng may vào bụng thì làm thế nào?"

"…" Vi Miểu nhìn ngón tay của mình, không biết đang nghĩ gì. Sau đó lại lè lưỡi liếm liếm môi trên, giống như rốt cuộc cũng yên tâm.

"?" Cố Ngang hồ nghi mà nhìn nó.

Vi Miểu chớp mắt, lộ ra vẻ tự hỏi. Cố Ngang kinh ngạc không thôi, còn chưa kịp hỏi, Vi Miểu đột nhiên đứng thẳng dậy, ôm cổ cậu mà áp lên.

Đầu lưỡi mềm mại ấm áp, thật cẩn thận mà xâm nhập khoang miệng của cậu, ra sức tìm tòi. Cố Ngang bị bất ngờ không kịp đề phòng, chỉ cảm thấy trong miệng ấm áp và ướt át. Vật mềm mại kia nhẹ nhàng đụng vào đầu lưỡi cậu, lại như lo lắng mà dò xét, ở ngay giữa đầu lưỡi cậu huých một phát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!