Một bàn điểm tâm ngọt khiến mọi người thật thỏa mãn.
Cầm Ngang cầm lấy bút và tờ giấy đã bị bỏ quên trong một góc, thanh thanh cổ họng nói "Hiện tại chúng ta phải tổng hợp lại tất cả các thông tin."
Mọi người nhìn cậu
_"Tuy không biết chúng ta ở đây được bao lâu, nhưng từ hồi ức của mọi người cho thấy, tất cả đều bị đưa đến đây trong lúc ngủ. Khi tỉnh dậy, không ai phát hiện trên người mình có vết thương, cho nên khả năng duy nhất chính là bị chuốc thuốc mê." Cố Ngang chỉ chỉ sơ đồ bản vẽ"Tiếp theo, dựa theo quy tắc nào đó, mọi người được an bài trong từng phòng. Trừ bỏ Dịch Khiêm và Dịch Bách, thầy Nghê An cùng Vi Miểu thì toàn bộ đều mỗi người một phòng."
Dịch Khiêm đẩy đẩy kính mắt, thản nhiên nói "Bổ sung thêm, tôi cùng Dịch Bách là phòng tiêu chuẩn, một phòng 2 giường."
Cố Ngang khó hiểu tại sao hắn lại cường điệu điểm này. Thầy giáo Nghê An đột nhiên ho khan, xấu hổ nói "Ách, có thể lúc ở trường tôi thường xuyên ngủ trưa cùng bọn nhỏ, cho nên…" Nói xong, gã không được tự nhiên liếc nhìn Vi Miểu.
Vi Miểu tựa hồ cũng nhận ra ánh mắt của gã, nhếch miệng cười cười
Cố Ngang xem xét bản ghi chú. Đúng vậy, phòng của thầy Nghê An là giường đôi, bất quá, có gì đặc biệt sao?
Mặc kệ như thế nào, cho dù là chi tiết nhỏ nhất cũng phải ghi lại.
_"Tề Yên Khách, xé cho tôi thêm tờ giấy nữa, chỗ này không nhớ được." Cố Ngang hướng y vươn tay
_"Không cần. Tôi nhớ hết rồi." Tề Yên Khách vùi đầu ăn pizza
Cố Ngang hồ nghi nói "…Anh nhớ lúc nào?"
Từ khi hải sâm được dọn lên bàn cho tới bây giờ, người này vẫn luôn há mồm ăn a! Bao giờ thì nhớ?!
Tề Yên Khách cười tủm tỉm đáp "Tại thời điểm cậu không biết!"
Cố Ngang đột nhiên ý thức được một chuyện cực kì nghiêm túc, vừa rồi cậu vốn nên ước thêm một cái roi, như vậy hiện tại có thể cầm roi quất vào mặt tên này.
Lúc trước, nhất định bị bánh của chú Chí Sĩ làm mờ mắt mới nghĩ tên này là người tốt!
Chú Chí Sĩ đột nhiên hắt hơi một cái.
_".. Vậy, có thể cho tôi mượn quyển sổ xem một chút sao?" Cố Ngang cố gắng bình tĩnh hỏi
Tề Yên Khách cười sáng lạn "Đương nhiên có thể."
Cố Ngang tiếp nhận quyển sổ, thuận miệng nói "Sao phía dưới không có?"
_Ừ, bởi vì hiện tại tôi còn chưa tìm ra điểm nào kỳ quái.
Dịch Bách hiếu kỳ hỏi "Điểm kỳ quái là gì a?"
_"Này, từ từ, anh có thể trước giải thích cho tôi biết đây là cái gì sao…?"Cố Ngang đầu đầy hắc tuyến chỉ vào mặt giấy. Mọi người cũng không tự chủ được chồm người qua xem, phát hiện giữa hàng chữ rậm rạp đột nhiên xuất hiện hình vẽ.
Một cậu bé chibi đang mặc tạp dề nở nụ cười, bên cạnh có mũi tên chỉ vào tạp dề chú thích "Bên trong không mặc gì cả". Trên đầu cậu bé còn viết "Mẹ nó thật đáng yêu =w=".
…Bên trong không mặc gì cả…Bên trong không mặc gì cả…Bên trong không mặc gì cả…
Đó không phải là lõa thể tạp dề sao!
Còn có, "Mẹ nó thật đáng yêu" là gì a!
_"…A, quên." Tề Yên Khách ngắn ngủi kêu một tiếng, nháy mắt mấy cái, mỉm cười nhìn Dịch Bách "Cái này chính là điểm kỳ quái."
_"Xin đừng tùy tiện vẽ vời lung tung được không!" Cố Ngang phẫn nộ yêu cầu
_"Đùa đủ rồi!" Dịch Khiêm liếc mắt nhìn quyển sổ, "Ở trên ghi gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!