Toàn diệt.
Nói đúng hơn là, sẽ không có ai có thể thoát khỏi nơi này.
Tay Tề Yên Khách vẫn còn lành lạnh, làm Cố Ngang cảm thấy bàn tay rét run. Cố Ngang trầm mặc một lát, giương mắt nhìn Dịch Khiêm: "Vì sao lại nói cho tôi điều này?"
Dịch Khiêm như có như không liếc mắt nhìn Tề Yên Khách một cái, thản nhiên nói: "Rất đơn giản. Bởi vì tôi chỉ còn có một mình."
Cố Ngang sửng sốt: "Chẳng lẽ anh cho rằng tôi sẽ…"
"Đương nhiên là không." Dịch Khiêm trào phúng mà cười cười, trong mắt tràn đầy khinh thường, "Cậu cho rằng tôi nói cho cậu chuyện này là vì muốn mượn sức cậu? …Cậu cũng quá tự tin rồi đấy."
Cố Ngang thấy tức giận, rồi lại thành xấu hổ. Cậu không biết nói gì để phản bác, cũng không muốn bị Dịch Khiêm dắt mũi… Tề Yên Khách, anh đang nghĩ gì vậy? Cậu nhịn không được mà nhìn về phía Tề Yên Khách, Tề Yên Khách lại giống như đã nhìn thấu Dịch Khiêm, cau mày liếc Dịch Khiêm một cái.
Dịch Khiêm nhìn ra Cố Ngang đang kích động, tầm mắt dần dần dừng ở hai bàn tay đang nắm chặt của hai người. Hắn tựa hồ nhớ ra cái gì đó, ánh mắt hơi lóe lên, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.
"Mục đích của tôi rất đơn giản." Dịch Khiêm hai tay khoanh lại trước ngực, ánh mắt kiên định, giống như đang tham gia một cuộc đàm phán kinh doanh, "Tôi chỉ có một mình, mà các cậu lại có đến ba người. Tôi phải "mở cửa" với các cậu thì mới có khả năng sống sót."
Cố Ngang trong đầu một mảnh hỗn loạn: "… Nhưng mà… Trong sách không phải nói sẽ toàn diệt sao? Cho dù tôi…"
"Cái này, hãy để anh ta nói cho cậu đi." Dịch Khiêm nói.
"…" Cố Ngang nhìn về phía Tề Yên Khách.
"…" Tề Yên Khách quay đầu nhìn Dịch Khiêm, miệng mấp máy phát âm, "Nói, kết thúc,?"
Dịch Khiêm nhếch môi mỉm cười, đứng dậy muốn đi, bỗng nhiên lại nghiêng người, lông mày hơi nhướng lên, nói: "Vốn tôi cho rằng sẽ cùng anh đối chọi gay gắt, không ngờ anh vẫn chưa nói được. Vì bảo vệ lời nói dối đó, ngay cả đầu lưỡi của mình cũng cắn đứt… Anh thật sự rất tàn độc đấy."
Hô hấp Cố Ngang cứng lại, khiếp sợ mà nhìn Tề Yên Khách.
Dịch Khiêm nói xong, thần thái tự nhiên mà đi lên lầu. Lưu lại hai người ở nhà ăn trầm mặc đối diện nhau.
"…" Tề Yên Khách chớp mắt, tầm nhìn dừng ở đôi tay đang nắm chặt của hai người.
Cố Ngang chậm rãi rút tay về, y cũng chỉ nhìn, một chữ không nói. Thẳng đến khi Cố Ngang hoàn toàn buông y ra, y mới thất vọng mà buồn bã nắm chặt tay lại, như vẫn còn lưu luyến nhiệt độ cơ thể đối phương.
"Anh thật sự…" Cố Ngang cảm thấy trong đầu hỏng bét, vô số nghi hoặc khiến cậu sắp nổi điên mất, rồi lại không biết hỏi từ đâu. Trong lòng cậu rất loạn, có lo lắng có sợ hãi, có nghi ngờ cũng có buồn bã. Nhất thời, cậu thật sự không biết nên nói cái gì mới được.
Tề Yên Khách đem một cái bát kéo lại gần, cúi đầu nhổ ra mấy hòn đá trong miệng. Mỗi hòn đá đều dính máu, y quả thực không phải nhổ đá ra mà là đang hộc máu thì đúng hơn. Cố Ngang trầm mặc mà nhìn y nhổ những thứ trong miệng ra ngoài, đang định mở miệng, Tề Yên Khách bỗng nhiên lại đẩy cái bát ra ——
Xoảng!
Bát rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh. Nước đá pha máu loãng văng khắp nơi.
Đôi môi lạnh lẽo phủ lên, mát lạnh trượt qua môi Cố Ngang, làm cậu trong lòng giật mình, nhịn không được mà muốn lui về phía sau. Tề Yên Khách lại đè đầu cậu xuống, mạnh mẽ hôn lên.
Không được —— không đúng không đúng không đúng không đúng ——
Cảm giác đầu lưỡi thật kỳ quái… Không đúng không đúng không đúng không đúng!
Cố Ngang kinh hoảng không thôi, liều mạng giãy dụa. Cậu dùng sức muốn đẩy Tề Yên Khách ra, Tề Yên Khách lại càng dùng sức mà đè cậu xuống. Cố Ngang đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi, bởi vì mình giãy dụa căn bản không có hiệu quả. Tế bào toàn thân đang kêu gào suy nghĩ muốn chạy trốn, nhưng lại chỉ có thể khiến đại não càng thêm khẩn trương, tim đập càng thêm kịch liệt.
Buông!
Cố Ngang thống khổ mà nhắm mắt lại, liều mạng đem đầu lưỡi lui về sau. Cậu không ngờ lại đụng tới đầu lưỡi Tề Yên Khách, cái cảm giác này… Không trọn vẹn …!
Không trọn vẹn —— không trọn vẹn ——
Trong cổ họng đầy mùi máu tươi, theo mỗi một lần xâm nhập của y mà càng thêm dày đặc. Cố Ngang khó chịu đến mức dạ dày đều đang quay cuồng, cậu cái gì cũng không muốn hỏi, chỉ muốn chạy trốn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!