Hô, cuối cùng cũng viết xong một chương.
Tề Yên Khách tựa lưng vào ghế ngồi, duỗi thắt lưng một cách biếng nhác. Y nhìn thời gian phía dưới bên phải màn hình, nhanh chóng đứng dậy đi rửa mặt, sau đó cầm chìa khóa ra khỏi nhà.
Thật là, nghỉ hè thì phải ở nhà nghỉ ngơi đi, khóa bổ túc cái gì chứ…
Thời gian tan học của mấy trường ở gần đây đều rất muộn, đành phải đem xe đậu ở một bên, xuống xe đi bộ đến cửa trường học. Không bao lâu sau, cái người khiến người ta lo lắng sâu sắc kia liền khoan khoái mà chạy chậm ra.
Đó là thói quen của người kia mỗi khi tan học đông đúc, khéo léo quen thuộc mà chạy đến một bậc thang cao cao đứng, sau đó liếc mắt liền nhìn thấy y. Khuôn mặt tức thời sáng bừng lên, trong mắt cũng lộ ra ý cười vui sướng.
"Làm đúng hết rồi!" Cậu chạy đến trước mặt Tề Yên Khách, ngẩng đầu lên đắc ý nói.
"Cái gì?" Tề Yên Khách rất tự nhiên mà quàng vai cậu, ôm cậu đi đến chỗ đỗ xe.
"Môn toán á!"
"Lợi hại như vậy a." Hai người lên xe rồi ngồi xuống, Tề Yên Khách liền kéo cậu qua, cười hì hì hôn hôn lên gò má cậu, "Thưởng cho một chút."
Cố Ngang nháy mắt đỏ mặt, kinh hoảng nói: "Bên ngoài nhiều người như vậy!"
"Vậy về nhà… Tiếp tục?" Nhìn thiếu niên biểu cảm ngượng ngùng bên cạnh, nhất thời tâm tình y vô cùng tốt. Xe chậm rãi xuất phát, nhưng lại không hướng về phía nhà hai người.
"Đi mua đồ ăn à?" Cố Ngang đem túi sách ném đến chỗ ngồi phía sau, sau đó thắt dây an toàn.
"Ừ, muốn ăn gì?" Tề Yên Khách chú ý đến tấm kính phía bên phải, ánh mắt nhịn không được mà lặng lẽ liếc nhìn người kia. Cố Ngang hiển nhiên không để ý hành động rình coi nhỏ nhặt này, nghiêm nghiêm túc túc mà nghĩ buổi tối nên ăn cái gì.
"Thịt kho tàu? Tôm muối tiêu? Cà tím ướp? Gạch cua đậu hũ? … Thượng thang kim khâu cô?(1)" Nhớ tới lần trước bị cảnh tượng một bàn kim khâu cô triệt để làm mình kinh diễm, Cố Ngang thèm ăn đến nước miếng chảy dòng dòng.
"Em chắc chắn?" Tề Yên Khách cười mỉm mà nhìn cậu, "Mẹ nó có phải hay không quên rồi, hôm nay đến phiên em nấu cơm?"
Cố Ngang biểu tình nhất thời biến thành như vậy =0=!
Trầm ngâm một lát, Cố Ngang nghiêm nghị nói: "Em thấy mùa hè vẫn là ăn điểm tâm nhẹ nhàng là được rồi. Anh thấy súp cà chua với khoai tây cắt xào tiêu xanh thế nào?"
Tề Yên Khách cười tủm tỉm nói: "Thượng thang kim khâu cô cũng rất nhẹ mà."
Cố Ngang nghiêm túc nói: "Em thích ăn khoai tây, thật đấy."
Xe dừng lại ở ngã tư, Tề Yên Khách nhìn đèn xanh đèn đỏ, như có điều suy nghĩ bảo: "Em thật sự thích khoai tây đến mức mỗi ngày đều muốn ăn?"
Cố Ngang xấu hổ che mặt: "Mỗi ngày rất tốt, nếu anh đem phòng bếp hoàn toàn giao cho em, em cam đoan mỗi ngày đều cho anh ăn những củ khoai tây tươi ngon nhất."
"…" Đèn xanh sáng lên, Tề Yên Khách buông phanh ra, bỗng nhiên du du cười nói, "Hôm nay là một ngày đặc biệt."
"A?" Cố Ngang nhãn tình sáng lên, "Anh muốn viết thêm hai chương?"
"Không không, so với chuyện đó còn hay hơn kìa." Tề Yên Khách cười đến mặt mày cong cong.
Cố Ngang hưng phấn đến sắp nhảy lên: "Chẳng lẽ là viết thêm ba chương?!" (2)
"…" Tề Yên Khách đem xe đậu ở cửa chợ, cười tủm tỉm nói, "Em là muốn anh tinh tẫn nhân vong sao?"
Cố Ngang sửng sốt, nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Giờ này có rất nhiều người đến mua đồ, Cố Ngang sợ lạc mà gắt gao đi theo bên người Tề Yên Khách. Tề Yên Khách đơn giản dắt tay cậu, một chút cũng không để ý ánh mắt của người khác.
"Này, không chừng sẽ có độc giả của anh đấy! … Anh từng xuất hiện ở buổi ký tặng mà!" Cố Ngang ngượng ngùng muốn rụt tay lại.
"Không sao, cùng lắm thì xông pha ở các chiến trường đam mỹ a." Y thuận miệng nói xong, vân đạm phong khinh (điềm nhiên), nhưng Cố Ngang biết rằng chuyển sang viết đam mỹ cũng không thoải mái như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!