Chương 36: Đêm thất tịch phiên ngoại: Tại thế giới kia nơi chúng ta chưa từng gặp nhau

"Anh, anh tuyệt lắm!… Tôi rất thích sách của anh!" Cố Ngang khó nén nổi hưng phấn, vạn phần thành kính mà đưa sách lên.

Người thanh niên thâm trầm nội liễm hướng cậu mỉm cười, cúi đầu, ký lên hai chữ rồng bay phượng múa: ki

-lô

-gam. Sau đó đem sách trả lại cho cậu.

"Cám ơn vì đã thích tôi." Người thanh niên gật gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh mà chân thành.

Trái tim vui sướng mà gia tốc nhảy lên, Cố Ngang ôm chặt sách, cảm thấy đám người xung quanh mình đều đã biến mất đâu không thấy rồi, nơi này chỉ còn lại có hai người họ.

Người kia đứng dậy, ánh mắt nhìn cậu, đột nhiên cười rộ lên. Y hé miệng, giống như muốn nói gì.

Một khúc sáo du dương vang lên, đem Cố Ngang từ trong mộng đẹp bừng tỉnh. Cố Ngang không tình nguyện mà sờ sờ di động, đem đồng hồ báo thức tắt đi. Cậu nhắm mắt ngồi dậy trong chốc lát mới rời giường, đột nhiên nhớ tới hôm nay là ngày vô cùng quan trọng.

Ki

-lô

-gam ký sách!

Cả người bỗng nhiên tràn ngập năng lượng, Cố Ngang từ trên giường nhảy dựng lên, tâm tình sung sướng mà chạy đi rửa mặt. Nửa giờ sau đến trường rồi cậu mới phát hiện mình hôm nay tới quá sớm rồi, trong lớp còn chả có mấy người. Bọn kia đến sớm chẳng phải để chép bài tập của nhau đến bất diệc nhạc hồ (còn gì vui/dễ chịu hơn) sao, thấy cậu liền cười hì hì chào hỏi.

"Ha ha trưởng lớp tới sớm thế, đề toán ngày hôm qua…"

Cố Ngang sảng khoái mà ném bài tập toán qua, một đám người vui mừng mà đón lấy. Cố Ngang ngồi vào chỗ ngồi của mình, sắp xếp lại bài tập cần nộp sáng nay, sau đó lấy sách ra ôn lại. Chỉ muốn mặc kệ cái bài tỳ bà gì đó kia mà đến chiều đi, đã dài lại còn chán, làm cậu tối hôm qua có bao nhiêu mệt mỏi thì có bấy nhiêu rồi.

Mọi người lục tục đến đầy đủ, trong lớp trở nên náo nhiệt hẳn lên.

"Chào buổi sáng." Cung Lý đi tới chỗ cậu cười cười.

"Đại châu tiểu châu lạc ngọc bàn…(1)" Cố Ngang đầu choáng váng não căng phồng mà buông sách, "Chào buổi sáng."

Trường học lại bình tĩnh mà bắt đầu hoạt động.

Kỳ thi tới gần, các chương trình học đều trở nên gấp rút hơn. Hôm nay không chỉ là ngày ký sách mới của ki

-lô

-gam, mà còn là ngày đã định đi bồi Vi Miểu chơi. Vì vậy còn chưa tan học cậu đã sắp xếp lại sách vở, tính toán thật nhanh mà trực nhật xong rồi chạy đến nhà sách chờ ký, sau đó mới đến nhà Vi Miểu.

Khi cậu vác cây lau từ chỗ vòi nước trở về, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cung Lý đang từ trên cầu thang đi xuống.

"Tạm, tạm biệt." Cung Lý đỏ mặt, cúi đầu, muốn đi vượt qua cậu. Cố Ngang hướng cô cười cười, nghiêng người né tránh, không ngờ tới Cung Lý lại vấp ngã phía sau cậu.

Cố Ngang sợ hết hồn, nhanh chóng ném cây lau đi, hỏi: "Cậu không sao chứ? Sao lại ngã thế này?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Lý ửng hồng, bàn tay theo bản năng vuốt ve mắt cá chân, mày nhẹ nhăn lại: "Không sao đâu, không sao." Nói xong đã vội vã đứng lên, hướng sang phía bên cạnh bước đi mà lảo đảo suýt ngã. Cố Ngang hoảng sợ vội vàng chạy lại giúp, Cung Lý lại như bị điện giật mà rụt người lại. May mà phía sau là tường, không thì cũng lại ngã phát nữa rồi.

"Cậu bị trật chân rồi!" Cố Ngang nhìn nhìn đồng hồ, nghĩ người ở phòng y tế hẳn vẫn chưa tan tầm, liền nói, "Tớ đưa cậu đi phòng y tế."

"… Ừ." Cung Lý cắn cắn môi, ngượng ngùng mà nhìn cậu một cái.

"Cậu ở đây chờ tớ một chút." Cố Ngang nói xong liền nhấc cây lau chạy về phòng học, lấy chìa khóa từ người phụ trách khóa cửa, sau đó lại như bay mà chạy xuống.

Hy vọng cậu ta không có việc gì… Phải nhanh lên còn đi xếp hàng chờ được kí tên!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!