Còn chưa tới lầu một, Cố Ngang đã cảm thấy nói không nên lời kỳ quái. Nhìn thật kỹ, mới phát hiện, thì ra bóng đèn hình cầu treo giữa trần nhà tối hơn rất nhiều.
…Lại nói tiếp, ngày đầu tiên đến đây, Tề Yên Khách hình như đã từng lưu ý tới nó? Thẳng đến hiện tại cũng không biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Cố Ngang nhịn không được liếc mắt nhìn nhiều vài lần. Tơ máu bên trong càng ngày càng dày đặc, chi chít giống như mạng nhện bao phủ toàn bộ bóng đèn. Quan sát hồi lâu, trong lòng nhịn không được sợ hãi.
Những sự kiên siêu nhiên phát sinh trong này quá nhiều, cậu đã không còn khả năng phán đoán xem cái nào là bình thường cái nào là không bình thường. Phía trước tổng luôn đi một bước tính một bước, hiện tại giật mình tỉnh ngộ, này chẳng qua là đang trốn tránh.
Nên đến lúc hảo hảo ngẫm lại toàn bộ sự việc rồi.
Cố Ngang theo bản năng muốn tìm Tề Yên Khách thương lượng, không khỏi trào phúng chính mình.
_"Vi Miểu, muốn ăn cái gì?" Cậu cưỡng ép chính mình dời lực chú ý
_"…" Vi Miểu nhìn tủ lạnh, tựa hồ đang tự hỏi từ đó nói như thế nào, Cố Ngang kiên nhẫn chờ đợi, một lát sau, Vi Miểu rốt cuộc nắn ra hai chữ "…Bánh chẻo."
Cố Ngang sửng sốt, cười nói "Yêu cầu thấp như vậy?…Được rồi, cái khác anh chưa chắc đã làm được." Cậu mở tủ lạnh ra, có lẽ Vi Miểu chính vì suy xét đến điểm này mới đòi ăn bánh chẻo a.
…Bất tri bất giác, Vi Miểu cũng học được cách săn sóc rồi.
Cố Ngang có loại cảm giác làm cha mẹ vui mừng. Cậu rút ra một vỉ sủi cảo đông lạnh, đổ nước vào nồi, sau đó bật lửa chờ nước sôi.
Vi Miểu gục xuống bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn dưới cánh tay, lộ ra đôi mắt trong veo ngập nước, lẳng lặng nhìn Cố Ngang.
_"Làm sao vậy?" Cố Ngang kinh ngạc hỏi
Vi Miểu giật mình, thần sắc như đang tự hỏi, hồi lâu mới mơ hồ đáp "…Tưởng niệm."
_"Muốn về nhà?" Cố Ngang thương tiếc xoa xoa tóc nó. Vi Miểu từ nhỏ chưa từng rời khỏi cha mẹ, lúc này tách ra lâu như vậy, muốn nói không nhớ thương tuyệt đối không có khả năng. Chính là lúc trước vô pháp nói chuyện, cho nên dù có tưởng niệm vẫn không thể biểu đạt.
Không nghĩ tới Vi Miểu lại lắc đầu, dường như bản thân cũng thật hoang vang, chậm rãi phun ra một chữ "Anh."
Cố Ngang không hiểu ra sao: "Anh?"
Vi Miểu khó xử nhíu mày, thử há miệng vài lần, tựa hồ thủy chung không nói nên lời, đành phải khép miệng lại, chán nản ghé lên cánh tay.
Cố Ngang cũng không có cách nào nghe hiểu ý tứ của Vi Miểu. Gặp nước sắp sôi, cậu liền đứng dậy bỏ bánh chẻo vào. Vi Miểu nghiêng đầu nhìn Cố Ngang, bỗng nhiên nhảy xuống ghế, lặng lẽ đi đến bên cạnh cậu. Cố Ngang xoay người thiếu chút nữa đã đụng phải nó, hoảng sợ không thôi.
_"…Tưởng niệm." Vi Miểu kéo kéo góc áo cậu, ngưỡng mặt lên, dùng thanh âm gần như thành kính, nghiêm túc, gằng từng chữ "Tới gần anh…có cảm giác…tưởng niệm…"
Cố Ngang nghĩ nghĩ cười nói "Trên người anh có hương vị của mẹ sao?"
Nhắc đến mẹ, Cố Ngang nhịn không được nhớ tới Tề Yên Khách, trong lòng chợt xót xa.
Nhưng Vi Miểu lại lắc đầu, hai mắt ngập nước ngưng mắt nhìn cậu "Quang."
Lần này phát âm phi thường chuẩn xác, không chút do dự, giống như đã âm thầm luyện tập qua vô số lần. Cố Ngang không hiểu ra sao nhìn nó, đột nhiên sợ hãi thốt lên "Khốn kiếp! Giờ anh mới phát hiện tên anh đọc nhanh một chút chính là "Quang"!
_"…" Vi Miểu yên lặng nhìn cậu, sau đó chậm rãi chuyển tầm mắt, dời về phía chiếc nồi. Cố Ngang nhìn lại, nước sôi sụ nhanh tràn ra ngoài, sợ tới mức vội vàng tắt lửa.
Bánh chẻo ra lò, hơi nước nóng hầm hập lơ lửng bên trên, nhất thời khiến người ta bụng đói kêu vang. Vi Miểu liếm môi, trông mong nhìn Cố Ngang đang rửa đũa cùng thìa dưới vòi nước. Cố Ngang thấy vậy buồn cười không thôi, tổng có cảm giác Vi Miểu tựa như chú mèo nhỏ liếm liếm móng vuốt chờ cá vậy.
_"Đừng vội, trước thổi nguội đã." Cố Ngang đưa thìa qua, Vi Miểu liền không thể chờ đợi, múc một chiếc bánh chẻo lên thổi thổi. Cố Ngang còn chưa nói xong, đã thấy nó bị bánh chẻo nóng đến, nước mắt lưng tròng.
_"…Đã bảo em đừng hấp tấp mà." Cố Ngang bất đắc dĩ cười cười, an ủi mà thổi thổi chiếc bánh chẻo bị cắn một miếng nhỏ. Vi Miểu hiển nhiên rất đau, vươn lưỡi liếm liếm môi, vừa chạm vào liền đau muốn khóc. Cố Ngang nhìn nó vừa buồn cười lại đau lòng, đi qua giúp nó thổi thổi.
Vi Miểu ủy khuất nhìn cậu, ngoan ngoãn lè lưỡi ra. Cố Ngang thổi vài cái, nhìn đầu lưỡi đỏ tươi, cánh môi non mềm, trong lòng bỗng dưng sinh ra cảm giác khác thường.
Thật đáng yêu, muốn hôn lên quá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!