Chương 34: (Vô Đề)

Cố Ngang tỉnh lại, trong phòng vẫn một mảnh hắc ám. Cậu muốn nâng tay dụi dụi mắt, lại phát hiện cánh tay bị người ôm. Này mới ý thức được bản thân đang nằm trên giường, còn đắp cả chăn.

Tề Yên Khách trở lại?

Cố Ngang sờ soạng cánh tay, đụng phải một thân thể khác. Vừa chạm vào liền cảm thấy khác thường, đây không phải Tề Yên Khách, là  Vi Miểu sao?

_"Ưm…" Vi Miểu giật giật cơ thể, càng ôm chặt cánh tay cậu hơn. Cố Ngang vô pháp rút ra, đành mặc nó ôm, đầu óc vô tri vô giác nghĩ đến chuyện ngày hôm qua.

Uống rượu a…Không biết từ lúc nào đã bị chú Chí Sĩ kéo vào không khí liên hoan, quên hết tất cả những chuyện phiền lòng. Đúng rồi, Tề Yên Khách hình như bị Dịch Khiêm kêu đi? Anh ta cả đêm không trở về sao?

Cố Ngang có chút lo lắng. Cậu cố gắng tìm kiếm đồng hồ treo tường trong bóng tối, tựa hồ đã hơn mười giờ, liền nhẹ nhàng vỗ lưng Vi Miểu.

_Vi Miểu? Tỉnh tỉnh, nên rời giường nha.

_"Ừm…" Vi Miểu chậm rãi mở to hai mắt, nháy mắt mấy cái.

Cố Ngang sờ sờ tóc nó "Buổi sáng tốt lành." Đang định đứng dậy, bỗng dưng bên cạnh truyền tới một giọng nói mềm nhẹ.

_…Sớm.

Đó là…thanh âm của Vi Miểu?

Em ấy có thể nói?

Cố Ngang khiếp sợ nhìn Vi Miểu, Vi Miểu bất an cúi đầu, hai mắt to tròn trộm nâng lên, sợ hãi nhìn cậu.

Cố Ngang nhanh chóng nhảy xuống giường bật đèn, trong lòng không hiểu vui sướng vẫn là bối rối. Cậu ngưng mắt nhìn Vi Miểu, tròng mắt mở lớn "Em như thế nào đột nhiên …"

Vi Miểu há mồm, lại thử thay đổi vài lần nhưng thủy chung không thể thốt nên lời. Nó tựa hồ phi thường khẩn trương, phi thường muốn biểu đạt, chính là càng gấp gáp càng không thể nói gì, hai mắt ngập nước rưng rưng sắp khóc. Cố Ngang vội vàng trấn an nó "Không sao, không sao, không vội, từ từ nói."

_"Em…" Vi Miểu thật vất vả bài trừ vài chữ, phát ra cực kì mơ hồ "Không biết…nữa."

Dù sao mười mấy năm qua chưa bao giờ mở miệng nói chuyện. Vi Miểu có thể thốt ra ba chữ kia đã mất không ít khí lực. Cố Ngang không đành lòng truy hỏi, liền xoa xoa mặt nó, cười nói "Thật tốt, Vi Miểu bé nhỏ có thể nói chuyện nha."

Mặc kệ bởi vì nguyên nhân gì, có thể nghe thấy em ấy nói chuyện thật sự quá tốt.

_"…" Vi Miểu không có thói quen biểu đạt ngôn ngữ, chỉ có thể dùng sức gật đầu.

Cố Ngang kiểm tra cửa phòng một chút, phát hiện vẫn khóa. Xem ra, Tề Yên Khách không trở về. Cố Ngang nhịn không được lo lắng, lập tức mở cửa ra, nhìn xung quanh hành lang. Hành lang đỏ thẫm không một bóng người, ngọn đèn trước sau mờ ảo ám muội. Đang định đi qua gõ cửa phòng đối diện, chợt nhìn thoáng qua phát hiện một phong thư màu trắng nằm trên mặt đất.

Cố Ngang quay đầu nhìn Vi Miểu, do dự một lát, vẫn quyết định ra xem đó là cái gì.

Còn chưa tới gần phong thư, Cố Ngang đã phát hiện —

- phòng chú Chí Sĩ không thấy.

Cũng giống như phòng Cung Lý, biến mất, chỉ còn lại vách tường đỏ thẫm.

Này nghĩa là…!

_"…" Trong lòng Cố Ngang lập tức chấn kinh, khó chịu đến mức không thể thở nổi. Cậu nhặt phong thư lên, bay nhanh qua phòng Tề Yên Khách, dùng sức đập cửa.

_Tề Yên Khách! Mở cửa!

Không ai trả lời, Cố Ngang liền quay đầu qua phòng Dịch Khiêm.

_Dịch Khiêm! Đi ra! Mẹ nó, đi ra hết cho tôi!

Bi thống, phẫn nộ, sợ hãi, toàn bộ cảm xúc  hỗn tạp đan xen vào nhau, khiến cậu cảm thấy dường như có một quả bom trong ngực, sắp vượt qua giới hạn chịu đựng, nổ tung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!