Chương 33: (Vô Đề)

Tuy không biết nguyên nhân chú Chí Sĩ đột nhiên mở tiệc là gì, nhưng bữa cơm này ăn thật sự vui vẻ.

Sau khi rượu đầy cơm no, mọi người cùng nhau giúp chú Chí Sĩ thu dọn tàn cục. Vi Miểu uống gần nửa ly bia,  có chút men say, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hai mắt trở nên mê ly.

_"Tôi dẫn em ấy lên lầu ngủ trước." Cố Ngang cười hì hì kéo tay Vi Miểu, chính mình cũng lảo đảo. Tề Yên Khách nhanh chóng ôm lấy cậu, bất đắc dĩ nói:

_Thằng ngốc nhà cậu cũng say rồi a, để tôi đưa hai người lên nghỉ.

_"Không sao." Thân thể Cố Ngang có chút nặng nề, nhưng ý thức vẫn còn thanh tỉnh. Bắt gặp Vi Miểu tựa vào hông mình ngủ gục, không biết tại sao chợt cảm thấy vui vẻ.

Tề Yên Khách tự nhiên lo lắng muốn chạy tới đỡ, lại bị Dịch Khiêm vỗ vỗ bả vai.

_"Đưa bọn họ xong qua phòng tôi. Có việc muốn hỏi cậu." Dịch Khiêm nói xong liền bước lên lầu

Tề Yên Khách ý cười không đổi nói "Được thôi." Sau đó một tay dắt Vi Miểu, một tay dắt Cố Ngang, chậm rãi lên lầu.

Chú Chí Sĩ nhìn theo bóng dáng của mọi người, hít một hơi thật sâu. Trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa bình tĩnh, tay chân lanh lẹ dọn dẹp phòng bếp, bồn nước, bàn ăn đều được lau chùi vô cùng sạch sẽ.

Sau đó, thu thập toàn bộ dao nĩa trong bếp, cất vào giá.

Trên hành lang không một bóng người. Chú ôm giá đao, hừ ca trở về phòng.

Phòng khắc "quyển sách".

Chú Chí Sĩ nhìn chằm chằm "quyển sách" trên cửa hồi lâu, cuối cùng vẫn gãi đầu, không nghĩ nữa. Loại chuyện yêu cầu động não này chưa bao giờ phù hợp với chú, trong đầu chú chỉ toàn những món ăn ngon mà thôi. Chú Chí Sĩ quay đầu lại liếc mắt nhìn phòng Dịch Khiêm một cái, quyết định thở dài, bước nhanh vào phòng.

Cửa phòng đóng lại.

…Cuối hành lang, phòng Cố Ngang.

Vừa vào phòng, một lớn một nhỏ lập tức ngã xuống giường. Cố Ngang không quên đổi áo ngủ cho Vi Miểu, chính là tay chân căn bản không nghe lời, cúc áo cài lung tung. Tề Yên Khách nhìn xem buồn cười, liền ra tay hỗ trợ. Chờ y thay xong, Vi Miểu sớm đã ngủ mất.

Cố Ngang ghé vào đầu giường, nhìn vẻ mặt an tường trầm tĩnh của Vi Miểu khi ngủ, nhịn không được nở nụ cười. Cậu xoay người, vốn định nói gì với Tề Yên Khách, hai hàng lông mày bỗng nhiên nhíu chặt.

_"Sao vậy?" Tề Yên Khách vội vàng hỏi

_"…Bị cấn." Cố Ngang thở dài, khẽ nhích người, dưới thân lập tức "Cạc—" một tiếng. Cậu bất đắc dĩ lấy ra một con vịt từ trong túi quần, cầm trong tay nhìn nhìn, bật cười.

_"Tìm chỗ nào giấu đi." Tề Yên Khách ôn nhu nói, nâng tay Cố Ngang lên, nhẹ nhàng hôn lên con vịt kia. Trên thân con vịt còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của Cố Ngang, khiến y cảm thấy phi thường hạnh phúc.

_"Ừ…" Cố Ngang thong thả chớp mắt, đáy mắt hàm chứa nhu tình. Cậu không nghĩ nhiều, mở tủ đầu giường, ném con vịt vào.

_"A, từ từ. Nhốt nó trong đó, quá tối a. Ngăn kéo cũng cứng nữa, nó ngủ không thoải mái." Hai mắt Tề Yên Khách lóe sáng, đứng dậy, lấy gì đó trong tủ áo, sau đó cười hì hì  trở lại.

Cố Ngang híp mắt, phát hiện cư nhiên là một cái…. Quần lót?

_"…Của ai?" Cố Ngang nhìn Tề Yên Khách cẩn thận gấp quần, lót dưới thân con vịt, không khỏi buồn cười.

_"Không biết." Tề Yên Khách nhún nhún vai, "Anh chưa từng phân biệt quần lót của hai chúng ta. Kỳ thật trên người đang mặc của ai, anh còn không biết."

Lời này nghe ra, giống như hai người bọn họ đang sống chung vậy. Trong lòng Cố Ngang nhồi đầy nhu tình, nhịn không được vươn tay, kéo y lại gần hôn một chút. Tề Yên Khách thuận thế đè lên người cậu, nhẹ nhàng cắn cắn môi Cố Ngang.

Men rượu khiến người ta ý loạn tình mê. Đầu óc Cố Ngang mơ mơ màng màng, đã phân không rõ đây là men say, vẫn là tình ý. Cậu sung sướng hưởng thụ phần triền miên này, đang muốn xâm nhập sâu hơn thì Tề Yên Khách lại xoa xoa mặt cậu, cười ngồi dậy.

_Dịch Khiêm tìm anh có việc.

Hai má Cố Ngang nóng lên, không biết vì thẹn thùng hay say "…A, anh đi đi."

_"Ừm. Em nhớ khóa cửa, lát nữa anh về phòng mình ngủ." Tề Yên Khách đứng lên. Cố Ngang nhất thời không kịp hiểu vì cái gì y cố ý muốn cậu khóa cửa, như cũ nằm trên giường bối rối nhìn Tề Yên Khách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!