Cứ việc ngoài mặt không nói, nhưng cái chết của Cung Lý, vẫn ảnh hưởng rất lớn đến Cố Ngang.
Tề Yên Khách nấu mì thịt gà, thơm đến mức Vi Miểu nhìn chằm chằm không rời mắt. Cố Ngang tự nhiên muốn giúp nó thổi nguội, chính là Vi Miểu lại kiên trì giật bát lấy bát mì.
Nhìn nó cố gắng phồng mang thổi, trong lòng Cố Ngang vô cùng phức tạp. Đồng thời, cậu không rõ điều gì đã khiến Vi Miểu thay đổi như vậy. Về phương diện khác…
Cậu lơ đãng liếc nhìn đầu kia của chiếc bàn.
Bàn dài tám người, năm ghế bỏ trống. Ba người chết, hai người vắng mặt. Không biết nếu lúc này có Dịch Khiêm tại, cậu phải đối mặt với hắn như thế nào đây?
Hung thủ giết người…
Cố Ngang cắn môi, trong lòng nhịn không được bi ai.
Hung thủ giết người, Cung Lý cũng vậy. Cảm tưởng về cái chết của cô, Cố Ngang cảm thấy thực mê mang.
_"Không đói bụng sao?" Tề Yên Khách ngồi cạnh Cố Ngang, lặng lẽ quan sát vẻ mặt cậu. Cố Ngang cắn môi, khẽ cau mày, biểu tình trầm trọng. Tề Yên Khách biết cậu đang nghĩ gì, liền ôn nhu nói "Nếu không muốn ăn, anh nấu cái khác nhé?"
_"Không, không." Cố Ngang vội vàng cầm thìa nhấp hai muỗng, lập tức bị vị ngon hấp dẫn. Nửa ngày không ăn, dạ dày cực kì bất mãn, cậu nhịn không được ăn nhiều vài ngụm, lúc này mới dừng tay nói "Ngon quá!"
Tề Yên Khách cười cười, thản nhiên đáp "Bởi vì hiện tại em rất đói, đói bụng ăn gì cũng ngon."
_"Không đâu, ngon thật mà." Cố Ngang nhìn Vi Miểu ôm bát hì hục ăn, khóe miệng rốt cuộc mỉm cười "Vi Miểu hẳn cũng thực thích…" Cậu lắc đầu cười cười, thuận miệng nói "Anh biết nấu cơm làm em hết hồn, bình thường ở nhà anh cũng tự nấu sao?"
_"Trong trường có quán cơm a." Tề Yên Khách bật cười "Nghỉ đông và nghỉ hè được về nha, ngược lại thường giúp cha mẹ nấu cơm, bất quá hai vị đầu bếp chướng mắt tay nghề của anh, chỉ để anh rửa rau cùng rửa bát…"
Trong mắt Cố Ngang lộ ra thần sắc ảm đảm, hiểu nhiên lại nhớ tới cha mẹ mình. Tề Yên Khách thấy vậy nắm tay cậu, ôn nhu cười nói "Chờ chúng ta ra ngoài, anh dẫn em…qua nhà thưởng thức tay nghề của hai vị đầu bếp."
Song lần này, Cố Ngang cũng không tỏ ra thẹn thùng như y tưởng tượng, cậu u buồn nhìn y, hỏi "Anh cảm thấy, còn người chết sao?"
Tề Yên Khách nghĩ nghĩ, hỏi ngược lại "Em hy vọng vài người chúng ta có thể cùng nhau trở về thế giới thực đúng không?"
Cố Ngang sửng sốt. Trở về? Cậu không còn loại hy vọng xa vời này nữa rồi. Cậy chỉ mong không ai phải chết, bao gồm cả Dịch Khiêm.
Cho dù Dịch Khiêm thật sự là hung thủ, cậu vẫn không tính toán báo thù cho Cung Lý. Cậu không hề hận Dịch Khiêm, bởi vì cậu biết nếu em gái cậu bởi vì hiểu lầm mà bị mưu sát, cậu cũng sẽ không để ý đến hậu quả, lựa chọn báo thù.
Vấn đề của Tề Yên Khách khiến Cố Ngang phi thường mờ mịt. Nếu như có thể trở về thế giới thực thì sao? Trải qua đoạn thời gian này, rốt cuộc có ý nghĩa gì với thế giới thực? Chẳng lẽ tất cả chỉ là ác mộng, tỉnh rồi mọi người vẫn hoàn hảo không tổn hao gì? Dịch Bách tiếp tục làm đại minh tinh của cô, Cung Lý tiếp tục thầm mến cậu, Nghê An tiếp tục…
Mà cậu và Tề Yên Khách sẽ trở về xuất phát điểm ban đầu, không hề quen biết?
Cố Ngang còn không biết phải trả lời như thế nào, Vi Miểu đã buông bát, thỏa mãn chậc chậc lưỡi. Bát vừa chạm vào mặt bàn, trên lầu cũng truyền xuống tiếng bước chân của hai người.
Cố Ngang sững sờ. Cậu vẫn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, cứ như vậy chống lại tầm mắt Dịch Khiêm.
_"…" Dịch Khiêm không nói một lời, thản nhiên dời đi. Chú Chí Sĩ theo sau hắn, tròng mắt giăng đầy tơ máu, thần sắc tiều tụy.
Tề Yên Khách khẽ nhếch miệng, ánh mắt nhẹ nhàng quét qua hai chân Dịch Khiêm.
Tư thế đi đường thật không tự nhiên a…. Chân nhũn sao?
Xem ra chú Chí Sĩ không phải ngủ không ngon, mà là vận động quá độ.
…. Chú à, có nên ăn chút lộc nhung nhân sâm gì đó tẩm bổ không?
Tề Yên Khách cười nhìn hai người chào hỏi "Buổi chiều tốt lành."
Chú Chí Sĩ miễn cưỡng cười cười, Dịch Khiêm căn bản không phản ứng, lập tức đi tới bàn kéo ghế ngồi xuống. Cố Ngang cắn môi, muốn hỏi Dịch Khiêm rốt cuộc có phải hắn làm hay không, nhưng thủy chung không đủ dũng khí.
Hỏi thì thế nào? Không bằng cứ như bây giờ, ngầm hiểu trong lòng, không chừng còn có khả năng chung sống hòa bình…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!