Hôm sau, Cố Ngang từ trong mệt mỏi bất kham tỉnh lại. Giương mắt nhìn đồng hồ treo tường, hai giờ rồi.
…Hai giờ?!
Cả Ngang cả kinh, cơ hồ từ trên giường nhảy dựng lên. Hạ thân bỗng truyền đến từng trận đau nhức, Cố Ngang không khỏi nhe răng trợn mắt. Bị cậu quấy nhiễu, nguời bên cạnh cũng tỉnh lại.
_"…Làm sao vậy?" Tề Yên Khách dụi dụi mắt, nhìn tấm lưng trần trụi trơn bóng của Cố Ngang, nhịn không được đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve.
Cố Ngang bị y sờ, lưng vừa ngứa mặt sau thì đau, nhất thời dở khóc dở cười, đành nói "Ngủ quên! Rời giường! Rời giường!"
_"Đói bụng?" Tề Yên Khách ngồi dậy, xoay người nhặt quần áo bị vứt dưới đất, cười đưa cho Cố Ngang.
_"Em không sao…" Cố Ngang chợt nhớ tới Vi Miểu bị cậu bỏ quên trong phòng, lập tức hổ thẹn không thôi "Vi Miểu sắp chết đói…Không biết em ấy có tự mình ra ngoài tìm đồ ăn không."
Cậu cư nhiên nửa đêm chạy qua phòng Tề Yên Khách làm tình, sau đó ném Vi Miểu một mình trong phòng thẳng đến buổi chiều ngày hôm sau? Thật sự rất vô trách nhiệm!
Cố Ngang cắn răng nhịn đau, vội vàng mặc quần áo, khập khiễng chạy vào buồng vệ sinh. Tề Yên Khách nhìn tư thế đi đường của cậu, không khỏi lo lắng nhíu mày, nhưng phát hiện động tác vẫn tràn đầy sức sống, nhất thời buồn cười không thôi.
Khi Cố Ngang bổ nhào tới bồn rửa mặt, đang muốn nắn kem đánh răng, chợt nhận ra chỗ này không phải phòng mình, ly cùng bàn chải đánh răng chỉ có một.
…Có thể dùng của anh ấy sao?
Cố Ngang đỏ mặt, do dự một chút, đang định quay đầu hỏi, khóe mắt nhìn thoáng qua, phát hiện vệt màu vàng nhạt trong thùng rác.
Đó là…ba con vịt bơi.
Cố Ngang nín thở, theo bản năng liếc qua giá gỗ trên bồn, trên kệ chỉ còn lại ba con vịt. Một con đơn độc nằm trong góc, hai con dính rất gần. Cậu bỗng nhiên cảm thấy thấp thỏm, cầm con vịt nhỏ trong góc, phát hiện là của "Vi Miểu".
Mà tựa vào nhau, một là "Dịch Khiêm", một là " Chí Sĩ ".
Ngày hôm qua, Tề Yên Khách đã trả lại con vịt viết tên "Cố Ngang" cho cậu. Cố Ngang hồi tưởng một chút, thời điểm hai người "vật lộn" đã tùy tay ném chúng đi, hiện tại hẳn hai con vịt đang nằm trên giường.
Như vậy, trong thùng rác, trừ bỏ vịt của "Nghê An" và "Dịch Bách", con kia chính là…
Cố Ngang chậm rãi cúi người, lấy ra một con vịt nhỏ từ bên trong.
Quả nhiên.. là Cung Lý.
Đây không phải đại biểu…
Lồng ngực Cố Ngang lập tức nhói lên, đang định đứng dậy, ánh sáng ngoài cửa bỗng nhiên tối sầm. Cậu ngẩng đầu, bắt gặp Tề Yên Khách tựa vào khung cửa, cười hì hì nhìn mình.
Còn cầm theo một chú vịt màu vàng.
Cố Ngang có chút chột dạ, nắm con vịt của Cung Lý trong tay, không biết nên buông ra hay tiếp tục giữ lấy. Tề Yên Khách liếc mắt nhìn cậu, nhịn không được bật cười "Em thích lục thùng rác phòng anh như vậy sao?"
Cố Ngang phức tạp nhìn y. Tề Yên Khách cười đi tới, thuận tay đặt con vịt lên giá, sau đó chìa tay về phía Cố Ngang. Cố Ngang níu tay y đứng lên, Tề Yên Khách trực tiếp kéo cậu vào ngực.
Tề Yên Khách ôm cậu đứng trước bồn rửa mặt, mỉm cười nhìn hình ảnh hai người ôm ấp trong gương.
_"Còn cầm làm gì, ném xuống đi." Tề Yên Khách đoạt lấy con vịt "Cung Lý", ném vào thùng rác.
_"…" Cố Ngang nhíu mày, muốn nói lại thôi. Cậu rất muốn chạy đi xác nhận an nguy của Cung Lý, nhưng…. Rõ ràng đáp ứng, phải tin tưởng người này.
Chỉ mới quyết tâm một ngày, hiện tại cậu đã bắt đầu suy nghĩ miên man. Vì thế đành dời đề dài "…Thùng rác của anh thật sạch sẽ a."
_"Ừ, bởi vì luôn ngủ ở chỗ em." Tề Yên Khách mỉm cười cọ cọ cổ cậu "Hình như anh chỉ ngủ trong phòng mình hai lần…ba lần?"
_"Hai lần, trong đó một lần là ngủ trưa." Cố Ngang không hề khó khăn nhắc nhở. Về phần một lần khác, chính là tối hôm qua. Vừa nhớ tới, hai má liền ửng đỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!