Chương 3: (Vô Đề)

_"Như vậy, thứ tự các phòng chính là…." Cố Ngang đặt sơ đồ bản vẽ lên bàn ăn

Vách tường – Cố Ngang/Ngôi sao – Tề Yên Khách/Bộ não – Cung Lý/Trái tim – Cầu Thang.

Vách tường – Nghê An & Vi Miểu/Song xà – Dịch Bách & Dịch Khiêm/Ác ma – Kỷ Cao Nhĩ/Quyển sách – Cầu thang.

Tất cả mọi người lần lượt tự giới thiệu. Lệnh Cố Ngang kinh ngạc chính là, Tề Yên Khách không phải học sinh trung học mà là sinh viên. Hiện nay đang theo học tại T Đại, gần nhà bọn họ.

_"…Tên của chú thật khó đọc." Cố Ngang nói

Chú Chí Sĩ ngượng ngùng gãi gãi đầu "Vậy cậu cứ bảo tôi là chú được rồi…"

_"Nơi này rốt cuộc là chỗ nào?" Dịch Khiêm đẩy đẩy kính mắt, lạnh như băng nói "Hôm nay Dịch Bách còn phải quay hai bộ phim, tôi không nghĩ lãng phí thời gian." Hắn liếc mắt nhìn xung quanh "Nếu chỗ này có giấu camera, làm phiền các người gỡ xuống giúp. Tôi cảnh cáo, đây là giam giữ phi pháp."

_"Anh…" Dịch Bách nhíu mày, kéo tay áo anh mình

Chú Chí Sĩ không khỏi tức giận "Chẳng lẽ cậu nghĩ chúng tôi bày mưu lừa gạt anh em cậu?"

_"Ai biết được." Dịch Khiêm hừ lạnh

Cố Ngang tuy không quá thích thái độ của Dịch Khiêm, nhưng vẫn khuyên nhủ "Tất cả mọi người phải bình tĩnh. Mọi người thấy đó ngôi nhà này không có lối ra, ngay cả cửa sổ cũng không có. Đừng nói chi là ra ngoài, tôi còn không biết chúng ta vào đây bằng cách nào…Đúng rồi.." Cậu liếc mắt nhìn Tề Yên Khách, sau đó quay đầu nói "Tôi cùng Cung Lý không nhớ tại sao bản thân lại xuất hiện ở chỗ này, mọi người thì sao?"

Tề Yên Khách vuốt cằm, tựa hồ đang suy nghĩ, không trả lời cậu.

Chú Chí Sĩ đáp "Tối hôm qua sau khi tôi đóng cửa tiệm liền về nhà ngủ, vừa thức dậy đã thấy mình ở đây."

Cố Ngang hỏi "Khoảng mấy giờ?"

_Hình như hơn mười một giờ…Ra khỏi tiệm là mười giờ rưỡi, về đến nhà cũng mười một giờ

Cố Ngang ghi chú ra giấy. Di động của mọi người không thấy, chỉ còn sót lại bút và sổ tay trong túi áo Tề Yên Khách.

_"Ngày hôm qua…để tôi suy nghĩ a…" Nghê An ngẫm nghĩ "Hôm qua về tới nhà, tôi có ngồi soạn giáo án cho ngày hôm sau. Đợi chuẩn bị xong cũng mười hai giờ…"

Tuy Dịch Khiêm tỏ ra cáu kỉnh, nhưng vẫn phối hợp trả lời "Dịch Bách quay xong lúc hai giờ sáng, thời điểm chúng tôi trở lại khách sạn là hai giờ bốn mươi lăm. Sau đó liền nghỉ ngơi."

Cố Ngang quay qua Tề Yên Khách, phát hiện ánh mắt y nhìn Nghê An có điểm quái quái.

_"…Làm sao vậy?" Cố Ngang hỏi

Tề Yên Khách cười tủm tỉm đáp "So với việc mọi người tới đây bằng cách nào, càng khiến tôi tò mò là…. Vừa rồi tại sao thầy Nghê An lại hét to phi lễ a~~~"

Nhắc tới chuyện này, mọi người đều đầu đầy hắc tuyến. Chỉ có thiên chân vô tà như Vi Miểu mới chuyên tâm chơi với dụng cụ trên bàn.

_"Khụ khụ…Bởi vì đột nhiên, đột nhiên bắt gặp nhiều người vây quanh giường như vậy…Nên có chút giật mình." Nét mặt già nua của Nghê An đỏ ửng, không khỏi xấu hổ.

_"…Tốt lắm, đừng để ý đến chuyện đó nữa." Cố Ngang cũng hiểu vấn đề này của Tề Yên Khách quá "nhạy cảm", liền đánh trống lảng "Anh thì sao? Còn nhớ ngày hôm qua xảy ra chuyện gì không?"

Tề Yên Khách nháy mắt mấy cái, hỏi ngược lại "Vì cái gì mọi người đều cảm thấy là "ngày hôm qua"?"

Tất cả nghe xong không khỏi ngẩn người.

_"Nơi này chỉ có đồng hồ, không có lịch…Dù cho có lịch cũng không thể tin." Y du du nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường "Chiếc đồng hồ kia chưa chắc chạy đúng, chỗ này lại không có cửa sổ, làm sao chúng ta biết được bây giờ là ban ngày hay ban đêm. Vậy nên, vì cái gì mọi người đều cảm thấy chuyện này chỉ mới phát sinh tối hôm qua?"

Tất cả đều trầm mặc

Quả thật, với liều lượng thuốc ngủ lớn có thể khiến một người hôn mê mấy ngày. Cho dù không bị chuốc thuốc ngủ, nếu rơi vào tình trạng mệt mỏi cực độ cũng có thể ngủ suốt ba ngày ba đêm.

Dịch Bách đột nhiên xì cười, khều khều tay Dịch Khiêm "Xem ra chúng ta phải chuẩn bị tiền bồi thường rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!