Trong thời gian chờ đợi đối phương lấy gel bôi trơn trở về, thật sự phi thường dài lâu cùng gian nan a.
Cố Ngang yên lặng ngồi trên giường, hai mắt liên tục liếc nhìn cửa phòng và đồng hồ treo tường. Anh ta như thế nào đi lâu như vậy, chẳng lẽ mình giấu kĩ quá nên tìm hoài không thấy?
Ngay khi Cố Ngang rối rắm có nên đi qua tìm giúp y hay không, cửa phòng rốt cuộc mở ra. Tầm mắt Cố Ngang vừa lúc chống lại Tề Yên Khách, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức phát hiện ba bình gel bôi trơn trong tay y.
_"Cần, cần nhiều như vậy?" Mặt Cố Ngang nhanh chóng nóng lên, cậu ngượng ngùng quay đầu đi, không dám nhìn y.
Tề Ninh cũng ngẩn người, đi tới đặt ba bình gel bôi trơn lên đầu giường, sờ mũi nhỏ giọng nói "Anh cũng không biết dùng bao nhiêu…Anh cảm thấy…ba bình hẳn đủ?"
Cố Ngang không khỏi bật cười. Ai, hai người đều không có kinh nghiệm a…Bất quá, y như vậy ngược lại càng đáng yêu.
Cố Ngang ngẩng đầu, nhìn bộ dạng Tề Yên Khách sờ mũi thẹn thùng đứng đó, nhất thời trong lòng tràn đầy yêu thích. Cứ việc bản thân ngượng ngùng không thôi, cậu vẫn hướng Tề Yên Khách ngoắc ngoắc ngón tay "Lại đây."
Tề Yên Khách cười cười, khom lưng, nhắm mắt hôn lên môi Cố Ngang. Cố Ngang cũng cười ôm y, cảm nhận y chậm rãi đến bên giường, đè lên người mình.
Cảm giác thật kì diệu…thể trọng của một người khác. Tuy không quá nặng, nhưng thực phong phú, khiến cậu thực an tâm.
Không đơn thuần như cái hôn ban nãy hay trong mơ, lúc này đây là lưỡi hôn. Thời điểm đầu lưỡi Tề Yên Khách linh hoạt xâm nhập vào khoang miệng, đầu óc Cố Ngang hoàn toàn trống rỗng, ngơ ngác không biết làm sao. Hai chiếc lưỡi rất nhanh chạm vào nhau, xúc cảm ấm áp mềm mại, xa lạ đến mức nhịn không được nhấm nháp.
Tề Yên Khách tựa hồ cũng không điêu luyện, chỉ biết ngốc ngốc lay động đầu lưỡi Cố Ngang. Hai người thong thả mò mẫm biện pháp giúp đối phương cảm thấy thoải mái nhất. Nứu thoải mái sao? A, nhột. Dưới lưỡi thì sao? …Cũng nhột lắm a.
Đầu lưỡi cần cù vất vả lao động dẫn đến tuyến nước bọt phản xạ không ngừng phân bố nước bọt. Nước bọt trong khoang miệng hai người hòa hợp không biết của ai, đành cố gắng hút, bởi vì cảm thấy hôn môi còn để nước bọt tràn ra ngoài rất mất thể diện. Nhưng nghĩ đến có lẽ nước bọt là của đối phương, cứ như vậy nương theo yết hầu chảy vào thân thể mình, khiến cả hai nhịn không được càng thêm hưng phấn.
Cố Ngang tuy rằng đã mất nụ hôn đầu tiên, nhưng lưỡi hôn vẫn là lần đầu. Hơn nữa, dưới tình huống "kế tiếp muốn làm tình", cảm quan tự nhiên đặc biệt mẫn cảm. Cậu bắt đầu cảm thấy choáng váng, lúc này mới tỉnh ngộ trong lúc hôn bản thân luôn nín thở. Cố Ngang không khỏi có chút buồn cười, lặng lẽ mở mắt ra nhìn Tề Yên Khách.
Tề Yên Khách cơ hồ cũng đồng thời mở mắt. Cách nhau rất gần, hai người đều nhìn không rõ đối phương, vì vậy ăn ý tách ra.
_"…" Khoang miệng đột nhiên mất đi một nửa, hư không vô cùng. Hai người đối diện nhau, nhịn không được đều bật cười, tự nhiên như vậy, lần thứ hai tới gần.
Thân thể theo đầu lưỡi ôn nhu quấn quýt dần dần trấn tĩnh lại. Cố Ngang cảm thấy Tề Yên Khách đè nặng mình, hô hấp trở nên dồn dập. Tề Yên Khách một tay chống lên giường, một tay nâng ót Cố Ngang, mê luyến thâm tình hôn cậu. Động tác nhỏ này lập tức nhồi đầy nhu tình vào lòng Cố Ngang, khiến cậu cũng nhịn không được ôm lấy cổ y, ngưỡng mặt lên, nghiêm túc cảm nhận nụ hôn.
Thật thích.
Chỉ cần hôn môi, tế bào toàn thân giống như đều hưng phấn.
Cố Ngang vô thức dời tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưng y. Hai người còn mặc áo ngủ, cách lớp vải mỏng manh, tinh tường cảm nhận đường cong gợi cảm của đối phương.
Không giống như nữ sinh mềm mại thướt tha, mà là co dãn cùng rắn chắc.
Tựa hồ…có dùng sức bao nhiêu, đến bao nhiêu lần, cũng không bị phá hủy.
Cố Ngang tâm niệm chợt lóe, cố ý nhẹ nhàng nhéo lưng y một chút. Tề Yên Khách bật cười lùi thân về, còn chưa kịp cười khanh khách nhìn cậu, đã bị Cố Ngang đẩy ngã, đè lên giường.
_"…" Thân thể hai người áp sát nhau, chăm chú nhìn đối phương. Cảm nhận hô hấp của nhau khiến thân và tâm đều trở nên thư sướng.
_"Đổi ý sao?" Tề Yên Khách cười hì hì ôm cậu
_"Lát nữa để em tới đi." Cố Ngang hừ một tiếng "Vừa rồi thua anh em nhận, trước cho anh ở trên. Là đàn ông phải biết dũng cảm đối mặt với vấn đề nhân phẩm của mình!"
_"Được thôi, nếu em còn sức để làm." Tề Yên Khách chống giường ngồi dậy, ngửa đầu hôn má cậu.
Trong lòng Cố Ngang tràn đầy vui sướng, giống như con mèo nhỏ làm nũng, được chủ nhân sủng ái sờ sờ cổ liền hạnh phúc nằm xuống. Xoay người, Tề Yên Khách một lần nữa đè lên người Cố Ngang.
_"Ngoan, đừng cáu kỉnh." Tề Yên Khách mỉm cười giơ tay, nhẹ nhàng xoa nắn vành tai Cố Ngang. Cố Ngang theo bản năng rụt cổ, lỗ tai cậu thực mẫn cảm, bị chạm đến, cả người thiếu chút nữa đã nhảy dựng.
Tề Yên Khách nhãn tình sáng lên "Không thích? Vẫn là rất thích?"
_"…Cái, cái gì?" Cố Ngang quay mặt đi, lí nhí đáp
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!