Ván đầu tiên, Tề Yên Khách thắng
Cố Ngang không phục nói "Ba ván hai thắng!"
Tề Yên Khách cười cười "Đồng ý."
Ván thứ hai, Tề Yên Khách tiếp tục thắng
Cố Ngang nghiêm mặc nói "…Ba thắng hai rất tục, chúng ta chơi năm thắng ba đi!"
Tề Yên Khách cười cười "Được thôi."
Ván thứ ba, Tề Yên Khách vẫn thắng
Cố Ngang nhảy dựng lên, thét to "Anh nhất định đang gian lận!"
Tề Yên Khách trầm mặc hai giây, hào phóng nằm vật ra"Em tới đi."
Cố Ngang gặp vậy vô cùng buồn bực, đành phẫn nộ nói "…Thôi, em nhận thua. Số trời đã định a…. Ai!"
Nói xong liền không được tự nhiên nằm xuống giường. Tề Yên Khách nhìn bộ dạng vừa thẹn thùng lại chờ mong của Cố Ngang, không khỏi buồn cười, cúi đầu hôn lên trán cậu.
_Mẹ nó, không cần nóng vội như vậy.
Cố Ngang thẹn quá hóa giận quát "Ai nóng vội!…Đừng bảo em như vậy!"
Tề Yên Khách mỉm cười nhìn y, trong mắt tràn đầy yêu thương "Ngang, đừng vội vã."
Một từ "Ngang" khiến xương cốt cậu tê rần. Hô hấp trở nên dồn dập, Cố Ngang chỉ cảm thấy bản thân lún sâu vào nhu tình trong đôi mắt kia căn bản không thể trốn thoát. Tề Yên Khách cười hì hì xoa mặt cậu, thâm tình nói:
_Ngang, nói cho anh biết, mấy lọ gel bôi trơn lần trước trong phòng…em giấu đâu rồi?
…Thao! Đừng dùng loại biểu cảm thổ lộ như vậy hỏi vấn đề này được không!"
Cố Ngang nhất thời ngay cả khí lực rút giày đánh người cũng không có, nghiêng đầu bất đắc dĩ nói "Ở trong ngăn kéo dưới tủ quần áo. Anh đi lấy?"
_"Ừ, anh đi lấy." Tề Yên Khách cười đứng lên "Em dễ thẹn thùng như vậy, vạn nhất cầm rồi khômg dám trở lại thì làm thế nào…Chẳng lẽ muốn anh bắt em trước mặt bé Vi Miểu? À, nên lấy mấy lọ nhỉ…"
Cố Ngang lập tức bật người dậy, rút giày hung hăng ném về phía Tề Yên Khách.
Nhìn chiếc giày rơi xuống đất, Cố Ngang cơ hồ có thể nghe thấy tiếng cười thanh thúy của y, nhịn không được sửng sốt. Tề yên Khách tuy rất thích cười, nhưng cười ra tiếng như vậy…Hình như là lần đầu.
Tề Yên Khách vừa ra khỏi phòng liền thuận tay đóng của lại, khóe miệng vẫn nhếch cao. Chẳng biết tại sao, tâm tình y cực kì tốt, cảm xúc tồi tệ do giấc mơ mang lại cũng biến mất vô tung.
Nhưng mà…Giấc mơ kia rất không xong a.
Trong mông…Không, mơ vớ vẩn như vậy không cần để trong đầu là tốt nhất.
Đột nhiên, Tề Yên Khách liếc mắt lơ đãng nhìn qua bên kia hành lang
…A
Y nhịn không được hô lên, cao hứng nhếch miệng
Rốt cuộc cũng tiêu thất, căn phòng "trái tim" kia. Dịch Khiêm xuống tay thật sự quá chậm, bất quá cuối cùng cũng xử lý ả đàn bà đáng ghét đó.
Đúng rồi, lúc nãy Cố Ngang có hỏi y, anh "cũng" gặp ác mộng sao? Mẹ nó cũng nằm mơ sao?
Tề Yêu Khách nhẹ nhàng mở cửa phòng Cố Ngang ra, ánh đèn ngoài hành lang lặng lẽ chen vào, y nhìn thấy Vi Miểu đang nằm trên giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!