Chương 27: (Vô Đề)

Khi Cố Ngang mơ mơ màng màng tỉnh lại, trong lòng vẫn bảo lưu cảm giác an tường tốt đẹp. Cậu trừng mắt nhìn, phát hiện xung quanh một mảnh hắc ám, ngay cả cửa sổ cũng không có, cho nên chẳng thể thấy được trần nhà.

Lúc này mới kịp ý thức, thì ra mình vẫn kẹt còn trong này a.

Giấc mơ chân thật kia quá mức tốt đẹp, quả thực khiến người ta không đành lòng tỉnh lại…

Ngay sau đó, cậu cảm nhận được cánh tay mình khác thường. Tựa hồ bị người nào đó ôm lấy, ấm áp, ẩm ướt. Có lẽ chính vì vậy cậu mới giật mình tỉnh giấc.

_"…Vi Miểu?" Cố Ngang vươn tay sờ sờ, phát hiện Vi Miểu nằm cuộn tròn, nhỏ giọng nức nở. Cậu lập tức khẩn trương, nhanh chóng nghiêng người nhẹ nhàng vỗ về Vi Miểu, ôn nhu hỏi "Làm sao vậy? Như thế nào lại khóc? Gặp ác mộng sao?"

Chất lỏng ấm áp nơi cánh tay chính là nước mắt của Vi Miểu, hóa ra nước mắt bi thương của đứa bé này đã đánh thức cậu từ trong giấc mơ đẹp.

Vi Miểu nói không nên lời, chỉ biết khóc. Trong phòng tối đen như mực, không thể nhìn thấy gì cả. Cố Ngang không biết được Vi Miểu rốt cuộc làm sao, định gọi Tề Yên Khách đứng dậy mở đèn, lại phát hiện bên giường sớm đã không có bóng người.

…. Khỉ thật, chẳng lẽ bị mình đá xuống giường rồi!

Cố Ngang bị phản ứng đầu tiên của mình làm choáng váng, đành do dự hỏi một tiếng "Tề Yên Khách?"

Không ai trả lời, bên tai văng vẳng tiếng khóc thút thít của Vi Miểu

Cố Ngang liếc mắt nhìn buồng vệ sinh, không bật đèn, hình như bên trong cũng không có người. Cậu đành ngồi dậy, ý đồ đẩy Vi Miểu ra, đi qua bật đèn. Nhưng Vi Miểu lại đột nhiên nhào lòng Cố Ngang, dùng sức ôm cậu.

Nước mắt đứa bé kia nóng rực, thấm ướt áo sơmi Cố Ngang. Loại nhiệt lượng này nhanh chóng xuyên thấu vào lồng ngực.

Trái tim mãnh liệt nhảy lên, co rút đau đớn, cơ hồ ép đến không thể hô hấp. Cố Ngang nhíu mày, theo bản năng ôm ngực.

Xảy ra chuyện gì…

Cảm giác quái dị nói không nên lời, lồng ngực căng phồng khó chịu, phảng phất như có cái gì đó muốn ứa ra. Càng thở mạnh, thứ vô hình kia càng bành trướng, tựa hồ như muốn nương theo nước mắt của Vi Miểu xâm nhập vào cơ thể cậu…

Phi thường phi thường thống khổ. Vô pháp thuyết minh, vô pháp biểu đạt…

Mặc dù như thế, Cố Ngang vẫn kiên nhẫn trấn an Vi Miểu, ôn nhu nói "Vi Miểu đừng khóc, mắt sẽ đau đó. Đến, có anh Cố Ngang bảo vệ em, không phải lo lắng gì hết, ngoan, không khóc a…."

Phản ứng của Vi Miểu cũng quá kỳ quái, ác mộng đáng sợ lắm sao?

Cố Ngang vỗ về Vi Miểu, có chút lo lắng nghĩ: Tề Yên Khách đi đâu rồi?

Trong bóng tối, Vi Miểu ngẩng đầu lên. Hai mắt tràn đầy nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn vì khóc mà đỏ bừng. Nó há miệng thở dốc, tưởng nói cái gì, lại chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở nhỏ vụn.

Chính là tất cả, Cố Ngang đều không nhìn thấy.

Nếu cậu nhìn thấy, nhất định sẽ phát hiện, miễn cưỡng dựa vào khẩu hình, tựa hồ có thể nhận ra nó đang nói —

Cố —

- Ngang

Quang—-

Nhưng Cố Ngang lại không thể xem tới, bởi vì không có ánh sáng. Cậu chỉ có thể ôm lấy Vi Miểu, nhỏ giọng an ủi, vỗ lưng giúp nó thuận khí.

Không biết qua bao lâu, Vi Miểu rốt cuộc ngừng khóc, chính là thân thể vẫn run lên từng đợt. Vi Miểu khóc thành như vầy, Cố Ngang thực đau lòng. Cậu không hiểu trong cái đầu nhỏ của Vi Miểu chứa những gì, nhưng, cậu dám chắc có thể khiến một đứa bé đơn thuần khoái hoạt như Vi Miểu khóc không thành tiếng, nhất định là chuyện phi thường phi thường bi thương.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Khi Vi Miểu hoàn toàn an tĩnh trở lại, Cố Ngang thay nó đắp chăn ru vào giấc ngủ. Trong mơ, Vi Miểu cuộn người tựa vào lòng Cố Ngang, lưu luyến không rời nắm chặt vạt áo cậu. Cố Ngang nhìn không khỏi khó chịu, cứ việc không đành lòng, vẫn thật cẩn thận rút y phục của mình khỏi tay Vi Miểu.

Cậu rón ra rón rén đi tới cửa, do dự một chút, mở cửa ra ngoài

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!