Ngày thứ tư. Tại sao tới lại là tên đồng tính luyến ái chết tiệt kia chứ??? Vì cái gì không phải Cố Ngang??? Nhất định là do tên đồng tính luyến ái chết tiệt kia làm chuyện tốt! Y giả mù sa mưa đưa thức ăn cho mình, để cho Cố Ngang xem! Thật ghê tởm! Đồ vật y chạm qua, mình không muốn nhìn! Ghê tởm chết!
_Lại mơ, mơ thấy Cố Ngang cùng mình về lại trường học. Cố Ngang nói cậu ấy không thích đàn ông, cậu ấy như vậy vì bị người ta ép buộc. Trong mộng thật vui vẻ, nhưng mình vẫn khóc tỉnh. Vì cái gì mình vẫn bị kẹt ở nơi này? Thật muốn trở về…
_Dạ dày đau đến mức không ngủ được. Cố Ngang, cậu không đến thăm mình sao? Cho dù mình chết trong phòng, cậu cũng không nguyện để mắt tới mình? Nếu mình nhận lỗi với cậu, cậu sẽ tha thứ cho mình chứ? Không, mình làm đúng! Là lỗi của cậu. Không, không, tất cả đều do tên đồng tính luyến ái chết tiệt kia! Nếu không có y….
….
_Nếu không bị bắt đến đây, cậu ấy căn bản sẽ không nhận thức tên đồng tính luyến ái chết tiệt đó! Nói không chừng sẽ không…nhất định là lỗi của tên kia! Thật muốn giết chết y! Thật muốn giết chết y!
….
_Lại gặp ác mộng. Mơ thấy Dịch Bách khóc hỏi vì sao muốn giết cô ta…. Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi…Đều là do y! Mình nhất định phải giết chết y! Đều là do y khiến mình trở nên như vậy! Đều là do y! Ngay từ đầu không có y thì tốt rồi! Đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!
….
_Nhất định phải giết chết y!
….
_Mình phải tỉnh táo, hảo hảo ngẫm lại làm cách nào giết chết tên tiện nhân kia. Dạ dày đau quá, mình hẳn nên ra ngoài ăn một ít. Hiện tại là hai giờ? Hai giờ sáng, hay hai giờ chiều? Đã không còn phân rõ nữa…Thật muốn rời khỏi nơi quỷ quái này!
….
Trái tim, cửa phòng khẽ mở ra. Cứ việc người mở cửa cực kì cẩn thận, cánh cửa bằng gỗ nặng trịch vẫn phát ra tiếng kẽo kẹt rất nhỏ.
Đối diện phòng trái tim, bên trong phòng quyển sách.
Dịch Khiêm tựa vào cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoại.
_"Ả ra ngoài rồi." Hắn nói
_"…" Chú Chí Sĩ lộ vẻ do dự, ánh mắt ôn hòa ngày xưa tràn đầy bất an
Dịch Khiêm nhướn mày, cười lạnh "Đổi ý?"
Chú Chí Sĩ nặng nề thở dài "Không, tôi chỉ sợ cậu…"
_"Hửm?" Dịch Khiêm nheo mắt lại
_"…Không có gì." Chú Chí Sĩ nặng nề nhắm mắt, tựa hồ đưa ra một quyết định quan trọng. Chú đang muốn mở cửa ra, bỗng nhiên bị Dịch Khiêm một câu, kèm theo một nụ hôn.
Chú Chí Sĩ ngẩn người. Dịch Khiêm mím môi cười, con ngươi tà ác mị hoặc lòng người.
_Cùng tôi đồng thời thời sống sót.
Hắn nói xong liền mở cửa ra ngoài. Chú Chí Sĩ ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của hắn, trong lòng càng khổ sở.
Dịch Khiêm thay đổi, từ sau cái chết của Dịch Bách.
Là cái chết của Dịch Bách khiến cậu ấy trở nên như vậy…Cậu ấy vốn là một thanh niên ưu tú, tiền đồ vô lượng, hiện tại lại…Rõ ràng toàn thân tỏa ra hơi thở tuyệt vọng, ngoài miệng còn nói "Cùng tôi đồng thời sống sốt"…Cậu ấy rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?
Chú Chí Sĩ vẫn luôn không hiểu người thanh niên này, chỉ có thể đau lòng thay hắn. Kỳ thật, không chỉ Dịch Khiêm, chú cũng vì Cung Lý mà khổ sở.
Trước khi đến đây, Cung Lý hẳn là một cô gái đơn thuần đáng yêu? Nhưng rồi cô ta lại…Ai…
Mà mình cũng…
Chú nhìn Dịch Khiêm đi qua phòng trái tim đối diện, bỗng dưng nặng nề thở dài
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!