Chương 24: (Vô Đề)

Ba người xuống lầu, phát hiện trong nhà ăn không một bóng người. Hàng ghế được xếp chỉnh tề bên bàn, phòng bếp như cũ không ai động qua. Cố Ngang liếc nhìn đồng hồ treo tường, kinh ngạc phát hiện cư nhiên đã mười giờ rưỡi.

_"Chú Chí Sĩ còn chưa…xuống giường được sao?" Cố Ngang nháy mắt tưởng tượng ra cảnh chú Chí Sĩ muốn rời giường mặc quần áo lại bị cặp chân thon dài của Dịch Khiêm kéo trở về, nhất thời sững sờ, vội nói "Chết đói, chết đói, mặc kệ bọn họ, chúng ta kiếm gì ăn thôi."

Tề Yên Khách dùng khăn ăn lau sạch trứng gà nhiễu trên sàn, sau đó đổ đi non nửa bát còn lại vào bồn. Vừa xoay người liền phát hiện Cố Ngang và Vi Miểu đang ngồi ngắn trên bàn chờ ăn, không khỏi muốn đùa dai, cười hì hì nhìn Cố Ngang, làm nũng nói "Hôm nay mẹ nó làm điểm tâm đi."

Cố Ngang thật bất đắc dĩ "Anh xác định muốn ăn đồ tôi nấu chứ? Biết rõ có nguy cơ bị ngộ độc mà vẫn ăn sao?"

Tề Yên Khách giơ tay lên, quơ quơ trước mặt cậu, ủy khuất nói "Tay mỏi lắm, không khí lực."

Cố Ngang sửng sốt, nghĩ đến nguyên nhân làm tay y nhức mỏi, hai má nháy mắt đỏ au. Hiếu rõ Tề Yên Khách đang đùa giỡn chính mình, lại không thể phản bác, Cố Ngang chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói "Được thôi, chỉ cần anh nuốt trôi, tôi liền làm."

Nói xong liền bi tráng đi tới tủ lạnh.

…Mẹ kiếp, cho dù anh nuốt trôi, thì không có nghĩa là tôi cũng nuốt trôi a!

Tề Yên Khách cầm một chiếc tạp dề màu hồng, mỉm cười theo sau. Cố Ngang cảm thấy sau lưng ấm áp lạ thường, cho rằng Tề Yên Khách định ôm mình, ai ngờ lại phát hiện y đang cột tạp dề cho mình, trái tim không khỏi đập nhanh.

Ngón tay linh hoạt thắt thành nơ bướm, Tề Yên Khách lui về sau hai bước, nhìn Cố Ngang xoay người lại, cười rộ lên "Mẹ nó mặc tạp dề, trông thật ấm áp."

Cố Ngang cúi đầu nhìn tạp dề cột trên người mình, đen mặt buồn bực nói "Hừ, tôi cảm thấy càng ngày càng giống mẹ anh."

_"Vậy, em thích xưng hô thế nào?" Tề Yên Khách ôn nhu ngưng mắt nhìn cậu "…Ngang?"

Một chữ này khiến Cố Ngang lập tức nhớ đến thời điểm hai người cùng nhau cao trào, khi Tề Yên Khách sung sướng rên rỉ. Trong đầu Cố Ngang tràn ngập hình ảnh bọn họ ý loạn tình mê, hô hấp trở nên khó khăn, không khỏi né tránh tầm mắt của Tề Yên Khách, quay đầu nói "…Kêu Cố Ngang không được sao? Anh muốn ăn gì?"

Tề Yên Khách cười nói "Gì cũng được."

Cố Ngang nghĩ nghĩ, quyết định không cần làm khó chính mình, vì thế yên lặng cầu nguyện, mở tủ lạnh ra.

_"…Thang viên*?" Tề Yên Khách kinh ngạc thốt lên

*Thang viên:  Người Trung Quốc có chè Thang viên giống chè trôi nước của Việt Nam nhưng có nhiều loại nhân mặn, ngọt khác nhau được dùng vào những dịp gia đình đoàn tụ như Tết Nguyên Đán, Tết Nguyên Tiêu và Tết Trung Thu.

_"Ừ, hai loại nhân thịt và đậu…" Cố Ngang nhìn đống thang viên tròn vo trắng nõn, đột nhiên phát hiện bản thân không thể phân biệt cái nào cái nào là thịt, cái nào là đậu, liền quay đầu hỏi "Anh ăn hết hai loại sao? Vẫn là…" Còn chưa dứt lời, cậu phát hiện biểu tình trên mặt Tề Yên Khách thật quỷ dị, rõ ràng chính là "Tôi đang nghĩ đến những thứ rất kỳ quái."

Cố Ngang không khỏi run rẩy khóe miệng, "…Thang viên khiến anh nghĩ tới cái gì sao?"

_"…" Tề Yên Khách chắp tay lại, vô cùng thành kính đề nghị "Mẹ nó, có thể lõa thể tạp dề một lần cho anh xem sao?"

Lõa thể tạp dề? Liên quan quái gì đến thang viên?

Không đúng, không đúng! Lõa thể tạp dề căn bản đã không đúng!

Cố Ngang bình tĩnh buông khay, giơ chân lên, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, rút giày quất vào người Tề Yên Khách.

Tuy anh là tác giả đại nhân mà tôi kính yêu, nhưng bản chất của anh vẫn là một tên ngu ngốc. Xin cho phép tối hiếu kính bằng chiếc giày này.

_"Nha!" Tề Yên Khách bi thông che miệng lại, hai mắt đẫm lệ uông uông

Cố Ngang không thèm để ý tới y, nhìn Vi Miểu hỏi "Vi Miểu thích loại nào? Ngọt? Mặn?"

Vi Miểu tội nghiệp tình Tề Yên Khách, cười đến hai mắt tỏa sáng. Nghe Cố Ngang hỏi, nó liền quay đầu, hiếu kỳ nhìn về phía Cố Ngang.

…Vẫn không hiểu sao?

Cố Ngang bỗng nhiên có chút phiền muộn, nhẹ nhàng xoa đầu Vi Miểu, mỉm cười nói "Vậy đều thử cả hai loại nhé?" Sau đó liền lấy nồi châm nước, bỏ thang viên vào.

Tề Yên Khách nhìn chằm chằm nơ con bướm màu hồng buộc quanh thắt lưng Cố Ngang, chợt lấy sổ tay ra, nhanh nhẹn phác họa ra một hình chibi. Trên lưng chibi thắt nơ con bướm, bên cạnh có thêm vài viên thang viên. Một mũi tên từ thang viên chĩa về phía nơ con bướm, ghi chú: Hòa tan vào bên trong, thật thích a. Nhất định sẽ thét chói tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!