Chương 23: (Vô Đề)

Không khí lãng mạn chỉ vì một câu của Tề Yên Khách mà bị hủy hoại sạch sẽ. Cố Ngang yên lặng phun tào một chút, rầu rĩ nói "Hẳn…không tính."

_"Như thế nào mới tính?" Tề Yên Khách nằm trong ngực cậu, ngây thơ ngẩng đầu hỏi

_"À…." Cố Ngang bị y nhìn, trong lòng không khỏi hoảng hốt, do dự mở miệng "Đại khái phải làm, phải làm đến…"

Nói được một nửa, Cố Ngang phát hiện Tề Yên Khách khẽ nhếch miệng, lúc này mới tỉnh ngộ bản thân lại bị đùa giỡn.

_"…Chết tiệt." Cố Ngang buồn bực đẩy y ra, cầm khăn lau thân thể, vừa đứng dậy thiếu chút nữa đã trượt ngã. Cúi đầu mới nhận ra, quần của hai người còn đang vắt ngang đầu gối, thần tình lập tức đỏ bừng, nhanh chóng kéo quần lên, thấp giọng nói "Đi ra ngoài, đi ra ngoài."

_"Giận rồi?" Tề Yên Khách từ phía sau vồ lên, vươn tay giúp cậu kéo khóa

Động tác này khiến Cố Ngang vô cùng ấm áp, sau lưng cũng ấm áp, giống như cảm nhận được tình ý của người nọ. Cậu nhịn không được muốn cười, lại nghe được người phía sau "A"một tiếng.

Trực giác không tốt, Cố Ngang hồ nghi hỏi "…Làm sao vậy?"

Tề Yên Khách rụt rè lùi tay về, sợ hãi than "À, vội vã dỗ em, quen lau tay cùng…nơi đó."

…Quên lau tay cùng nơi đó!

Quên lau tay cùng nơi đó!

Cùng nơi đó!

Sau! lưng!

Cố Ngang giơ tay sờ sờ mặt sau, quả nhiên đụng phải một mảnh sềnh sệch. Cậu nhất thời đầu đầy hắc tuyến, khóe miệng run rẩy, thầm kinh đứt đoạn. Chính là bắt gặp Tề Yên Khách dùng ánh mắt đáng thương hề hề nhìn mình, đột nhiên không nỡ phát tác.

_"…Giúp tôi giặt quần đi." Cố Ngang làm bộ tức giận nói

_"A, được." Tề Yên Khách vội vàng gật đầu

_"Quần lót cũng giặt luôn." Cố Ngang ra lệnh

_"A, được…" Tề Yên Khách áy náy cầm khăn, đang muốn lau tay, lại đột nhiên "A" một tiếng.

Cố Ngang làm như không kiên nhẫn "Gì nữa đây, có ý kiến gì?"

_"Không phải…" Tề Yên Khách nghiền ngẫm nhìn Cố Ngang, cười hì hì nói "Cái kia của anh, lực thẩm thấu mạnh lắm sao? Mặt sau đều ướt? Vậy bên trong có hay không…"

_"…Thôi, không cần anh giặt đâu." Cố Ngang xấu hổ đến mức hận không thể đập đầu chết đi, nhanh chóng mở cửa chạy.

Tề Yên Khách lau khô chất lỏng trên thân, giơ tay lên, lẳng lặng nhìn tay mình. Y khẽ cong ngón tay, hồi tưởng tư vị nóng rực cứng rắn lúc nãy.

Cảm giác ngọt ngào bành trướng mạnh mẽ như sắp nổ tung trong lồng ngực, ngay cả hô hấp đều ngọt lịm.

….À, không riêng vị ngọt, trong phòng vệ sinh vẫn còn vương vấn hương vị tình dục.

Tề Yên Khách cười cười, ngượng ngùng sờ mũi.

Vừa xấu hổ vừa ngọt ngào.

Đợi ăn xong điểm tâm rồi quay lại giặt rửa. Mẹ nó nhất định sẽ thẹn thùng đến mức không dám nhìn y.

Tề Yên Khách mỉm cười ra khỏi buồng vệ sinh, bắt gặp Cố Ngang đã thay quần, còn đang cắm đầu lục lọi tủ áo. Tề Yên Khách liếc lên giường, Vi Miểu cũng trừng mắt, tò mò nhìn y.

Chỉ cần liếc mắt một cái, y liền hiểu Cố Ngang muốn làm gì.

Bộ quần áo trên người Vi Miểu, rõ ràng quá nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!