Chương 21: (Vô Đề)

Ba giờ sáng, đúng lúc con người ta mệt mỏi nhất.

Chú Chí Sĩ tựa vào tường, nhiều lần thiếu chút nữa đã ngủ gục. Chú dùng sức dụi mắt, cưỡng ép chính mình phải giữ vững tinh thần. Vạn nhất Dịch Khiêm nghĩ thông suốt chịu ra thì sao? Vạn nhất cậu ấy đói bụng muốn tìm chút đồ ăn?

Ngay khi chú Chí Sĩ miễn cường duy trì thanh tỉnh, cánh cửa trước mặt, rốt cuộc mở ra.

Chú Chí Sĩ lập tức sửng sốt, mà người mở cửa cũng không khỏi ngạc nhiên

_"…" Tương đối không biết nên nói gì

Chú Chí Sĩ lộ ra thần sắc mừng rỡ, vội vàng đứng lên. Muốn mở miệng, rồi lại sợ mình lỡ lời. Vừa nghĩ tới những lời Tề Yên Khách dạy mình lúc trước, chú thật sự vừa thẹn thùng vừa chột dạ, đành mở mắt nhìn Dịch Khiêm, vận động bộ não không quá linh hoạt của mình, vắt óc suy nghĩ xem nên nói gì.

Nếu Tề Yên Khách ở đây thì tốt rồi…Không được, nếu cậu ấy có mặt, nhất định sẽ bắt mình nói những lời khiến người nghe không khỏi e lệ.

Chú Chí Sĩ rối rắm nghĩ tới nghĩ lui, sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi hột.

May mắn Dịch Khiêm đã mở miệng trước.

_"Nhẹ một chút…." Hắn dời mắt, thấp giọng nói "Là có thể."

_"A?" Chú Chí Sĩ sửng sốt nửa ngày, bừng tỉnh đại ngộ "A! Cậu đói bụng sao?" Chú trở nên thật cao hứng, cười híp mắt "Được rồi! Tôi lập tức đi làm cho cậu!"

Dịch Khiêm nhìn chú Chí Sĩ chạy nhanh xuống lầu, có chút động dung. Hắn nhếch môi, phản thủ đóng cửa lại.

Đột nhiên, hắn có loại cảm giác bị người giám thị, vô cùng khó chịu. Lập tức quay đầu, chống lại một đôi mắt tò mò.

Tề Yên Khách đứng trước cửa phòng mình, xa xa nhìn Dịch Khiêm. Thần thái trên mặt có chút mừng thầm, tựa hồ thực hiện được trò đùa dai, ánh mắt lóe lóe, nhịn không được muốn cười.

_"Vô luận làm cái gì, đều nhỏ giọng xíu a." Y đặt ngón trỏ lên môi, nghiềm ngẫm nhìn Dịch Khiêm

Dịch Khiêm cười lạnh " Cậu biết tôi định làm gì sao?"

Tề Yên Khách không để ý cười cười, thản nhiên nói "Làm tình hay giết người, tôi mặc kệ."

Dịch Khiêm nheo mắt, Tề Yên Khách đã xoay người, cười lui vào phòng "Tóm lại, không cần đánh thức tiểu ngốc quang nhà tôi cùng Vi Miểu bé nhỏ. Nhớ rõ phải giữ im lặng, im lặng…."

Cửa bên trong "Ba!" một tiếng, khóa lại

Dịch Khiêm lãnh mặt, quay đầu liếc nhìn cửa phòng của mình

Vì cái gì không phát hiện sớm? Phòng nơi này, chỉ có thể khóa trái từ bên trong.

Nói cách khác, nếu chủ nhân không ở…Ai vào được chứ?

Hắn nặng nề nhắm mắt lại, lộ ra một tia hối hận. Nhưng rất nhanh, hắn gian nan hít sâu một hơi, xoay người xuống lầu.

Trong nhà ăn, chú Chí Sĩ đang khoan khoái đánh trứng gà. Chờ chảo nóng, cho thêm chút gia vị, kiệt lực tản ra hương khí mê người. Gặp Dịch Khiêm đi xuống, chú Chí Sĩ lập tức cười rộ lên, nhanh chóng kéo ghế ra, hô "Cậu ngồi trước! Sắp xong rồi!"

_"Lại trứng rán mỡ bò hương thảo?" Dịch Khiêm liếc qua bàn ăn, đứng sau lưng chú Chí Sĩ

_"Không phải! Tôi cho loại hương liệu khác! Như vậy sẽ không ngấy mỡ…Là tôi tự mình nghĩ ra." Chú Chí Sĩ ngại ngùng cười cười "Tôi còn chưa đặt tên, cũng chưa từng làm cho người khác ăn…Cái kia, nếu cậu có chủ ý, giúp tôi nghĩ ra một cái tên đi!"

Dịch Khiêm bỗng nhiên chồm người tới, từ phía sau ôm lấy chú Chí Sĩ

Chú Chí Sĩ hoảng sợ, vội vàng nói "Dịch Khiêm? Ách, cậu làm sao vậy?"

_"Rất thơm." Dịch Khiêm nhắm mắt lại, môi kề sát vành tai chú

_"Cái kia…Ách…" Chú Chí Sĩ cứng đờ, ngay cả trứng cũng quên đánh. Chú liếm môi, do dự hỏi "Cậu, cậu muốn làm gì…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!