Chương 20: (Vô Đề)

Chín giờ tối. Phòng Dịch Khiêm như cũ không biến mất.

Chú Chí Sĩ đã canh giữ suốt một ngày, Cố Ngang cùng Tề Yên Khách thật vất vả khuyên nhủ chú Chí Sĩ nghỉ ngơi trong chốc lát, hai tiếng nữa sẽ thay ca với chú. Lúc này, hai người sóng vai nhau ngồi trước cửa phòng Dịch Khiêm, nhỏ giọng trò chuyện.

Tuy nói chủ yếu là trông chừng Dịch Khiêm, nhưng Cố Ngang vẫn thường xuyên liếc mắt qua phòng Cung Lý.

_"Sợ cô ta tự sát?" Tề Yên Khách cùng Cố Ngang mười đầu ngón tay đan vào nhau, mỉm cười nhìn cậu. Trên hành lang vắng lặng, ngọn đèn mờ ảo phả vào người Cố Ngang, vẻ mặt thiếu niên càng trở nên nhu hòa.

Chẳng biết tại sao, Tề Yên Khách chợt nhớ tới —

- hình như Cố Ngang còn đang học trung học?

Cậu ấy bao nhiêu tuổi rồi? Mười sáu? Mười bảy?

Qúa nhỏ a.

Thiếu niên mới mười sáu mười bảy đã săn sóc như vậy, biết cách chiếu cố người khác, thật hiếm thấy.

Y nghĩ nghĩ, ánh mắt càng ngày càng ôn nhu.

Cố Ngang hoàn toàn không đoán ra tâm tư y, chỉ cúi đầu "Ừ", một tiếng

Tề Yên Khách bật cười "Cứ cách mỗi tiếng cậu lại gõ cửa phòng cô ta một lần nghe cô ta mắng, vì muốn xác nhận cô ta còn sống sao?"

_"Không biết làm gì khác a…" Cố Ngang cười khổ "Hy vọng bạn ấy ngủ một giấc, tâm tình sẽ tốt hơn." Cậu cúi đầu nhìn tay hai người đang nắm chặt, cảm giác ngọt ngào cùng mặc cảm tội ác hòa quyện vào nhau, từ trong đáy lòng dâng trào.

_"Đúng rồi…" Cố Ngang chợt nhớ đến chuyện lúc sáng "Ban ngày xem qua, trong phòng không có sách của anh…"

_"Ừm. Muốn xem sao?" Tề Yên Khách sờ sờ mũi, ngượng ngùng cười cười.

_Đương nhiên!

_Cuốn nào? "Vô Hạn Nghi Kỵ"?

Trong lòng Cố Ngang trầm xuống. Hiện tại nhắc tới quyển sách này, tổng khiến cậu cảm thấy quái quái, nhưng vẫn tràn ngập tò mò với nội dung của nó "Ừm. Cuốn đó tôi mới mua được vài ngày, chưa xem được bao nhiêo đã bỏ quên ở nhà Vi Miểu…" Cậu bất đắc dĩ cười "Vốn định hôm sau sẽ lấy về, kết quả vừa tỉnh, đã tới nơi này."

Tề Yên Khách bỗng nhiên thốt lên "Cậu bỏ quên quyển sách ở nhà Vi Miểu? Nó có đọc qua chưa?"

Cố Ngang sửng sốt "A? Hẳn là chưa…Em ấy không biết chữ. Ách, mẹ em ấy chắc cũng chưa đọc cho em ấy nghe đâu, dù sao đó là tiểu thuyết kinh dị…"

_"Kinh dị sao?" Tề Yên Khách bật cười "Sao tôi không thấy vậy nhỉ."

_"Nửa đêm đọc một mình rất rùng rợn." Cố Ngang nhớ lại cảm giác những lần ôm sách trốn trong ổ chăn, khó hiểu hoài niệm, "Văn phong của anh…thực độc đáo. Mỗi câu đều rất bình thản, nhưng lại có thể nắm bắt trái tim người đọc…Ách, tôi nói không rõ." Cố Ngang đỏ mặt, nhỏ giọng nói "Dù sao tôi cảm thấy, siêu cấp hay." Cậu nháy mắt mấy cái, chờ mong nhìn Tề Yên Khách "Cuốn,"Vô Hạn Nghi Kỵ", tôi chỉ mới đọc xong phần mở đầu, anh có thể cho tôi biết nội dung cùng kết cục không?"

Tề Yên Khách nhướng mày nói "Cậu muốn tôi tiết lộ trước sao? Đợi đến khi đọc thì còn gì là kinh hỉ?"

Cố Ngang ủ rũ "Nói không chừng…không có cơ hội đâu."

_"…" Tề Yên Khách bỗng vươn tay, chọc chọc gò má Cố Ngang. Cố Ngang lập tức hoảng hốt, nghiêng đầu nhìn y, chống lại đôi mắt suy tư nghiền ngẫm.

_"?"

_"Tôi chỉ bật mí cho cậu một chút thôi." Tề Yên Khách cười cười, chồm cả người lên, chạm vào trán Cố Ngang.

Chẳng biết tại sao, Cố Ngang cảm thấy trong giọng nói tràn đầy ảo não. Rõ ràng đang cười, lại như buồn rười rượi "…Cái gì?"

Tề Yên Khách nhắm mắt lại, ôn nhu nói "Chuyện phát sinh trong này, rất giống nội dụng trong sách.  Nhưng không phải hoàn toàn."

_Cái này tôi biết a…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!