Chương 2: (Vô Đề)

Ngô…Sao chuông báo thức còn chưa reo nhỉ?

Cố Ngang mơ mơ màng màng mở mắt ra, ngơ ngác nhìn trần nhà, sau đó theo thói quen mà sờ soạng đầu giường.

….A? Đồng hồ báo thức đâu?

Cậu kinh ngạc quay đầu, đột nhiên cảm thấy không thích hợp

Từ từ, cái đầu giường này…Không phải của mình!

Cố Ngang giật mình, bật người ngồi dậy, nhanh chóng nhìn ngó xung quanh

Không đúng! Đây không phải phòng mình!

Dường thân là chiếc giường mềm mại rộng thùng thình, đối diện là màn hình TV siêu lớn. Trong tủ TV, dây điện loạn thất bát tao loạn thành một đoàn, mơ hồ còn có thể phát hiện vài cái đĩa cùng tay cầm, thậm chí còn có máy PS4 mà cậu mơ ước từ lâu nữa. Cánh cửa nằm bên trái TV, tủ đồ âm tường lại nằm bên trái cánh cửa.  Bên phải TV tương đối trống trải, chỉ có một chiếc sôpha lông hình bàn tay.

Đối với chiếc sôpha này, Cố Ngang cũng thầm thương trộm nhớ lâu rồi, bởi vì mùa đông có thể nằm trên chiếc sôpha ấm áp, vừa đọc sách vừa chơi game. Qua bên phải một chút là cánh cửa kính mờ, bên trong là buồng vệ sinh cùng phòng tắm.

Cố Ngang quan sát căn phòng, sửng sốt nửa ngày.

Sau đó mãnh liệt nhảy dựng lên, lập tức đánh về phía tủ áo. Mở ra —

-may mắn, không có nội y tình thú hay sở thích quái dị nào…Chỉ có những bộ quần áo thường ngày của cậu, dưới tủ áo còn nằm một đôi giày cũ.

…Nói nói, vì cái gì tự nhiên mình lại nghĩ tới mấy thứ nội y tình thú linh tinh chứ!

Cố Ngang nhìn tủ quần áo tự hỏi thật lâu, tưởng: chẳng lẽ gia đình bọn họ đột ngột chuyển nhà, ba mẹ không kịp báo cho cậu, còn lén lút sắp đặt tất cả vật dụng?

Không thể nào a, bọn họ rõ ràng không thích mình chơi game, nói cái gì "Không phải chính con nói sẽ chăm chỉ học tập, bây giờ lại đòi chơi game?" …. Hơn nữa, tại sao bọn họ lại đột nhiên thỏa mãn nguyện vọng của cậu chứ?

Mặc kệ như thế nào, đi ra ngoài xem trước đã.

Cố Ngang mở cửa phòng ra, trong nháy mắt triệt để ngẩng người.

Đây là…khách sạn sao?

Ngoài cửa, là ngọn đèn nhu hòa , một bên là tường, một bên là cầu thang. Giấy dán tường cùng mặt thảm đỏ thẫm trải dài khắp hành lang, khiến người ta không khỏi cảm thấy áp lực, giống như đang chôn thân bên trong cơ thể của dã thú. Trên hành lang tổng cộng có 6 căn phòng, không đánh số nhưng đều được khắc những đồ án hết sức đặc biệt.

Cố Ngang nhìn cửa phòng mình, là hai ngôi sao. Đối diện là tiểu ác ma với đôi cánh đen. Những phòng khác lần lượt là hai con rắn nhỏ quấn vào nhau, bộ não, quyển sách cùng trái tim.

…Hoàn toàn không có tính quy luật a.

Từ từ, cảnh này dường như quen quen.

Cố Ngang nhìn cầu thang cuối hành lang, trong giây lát liền tỉnh ngộ: sau khi tỉnh lại phát hiện bản thân đang ở trong một gian phòng xa lạ, mỗi phòng đều được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt…Đây không phải là không gian trong "Vô Hạn Nghi Kỵ"sao?

Chẳng lẽ cậu bị…. bắt cóc?

Vậy bên trong mỗi cánh cửa, đều đang nhốt một người  ?

Cố Ngang nặng nề nuốt một ngụm nước bọt, do dự một chút vẫn không có dũng khí qua gõ cửa từng phòng. Cậu quyết định xuống lầu xem trước. Dựa theo nội dung trong "Vô Hạn Nghi Kỵ", dưới lần hẳn là phòng khách cùng nhà ăn…

Tay vịn cầu thang bằng gỗ không hề phát ra tiếng kẽo kẹt như trong tưởng tượng, ngược lại phi thường rắn chắc. Đi tới lầu một, đầu tiên đập vào mắt chính là chiếc đèn treo giữa trần nhà, hình cầu thật lớn tỏa ra ánh đèn huỳnh quang thuần trắng, làm cho cả gian phòng sáng tỏ như ban ngày.

Nhưng, đó không phải phòng khách, mà là nhà ăn.

Từ lầu hai đi vào lầu một, thật giống như đang xuyên qua hai thế giới khác nhau. Lầu hai u ám tràn đầy áp lực, lầu một lại thoải mái ấm cúng như nhà ăn gia đình bình thường. Bên cạnh cầu thang là phòng bếp nhỏ, tủ lạnh, lò nướng, lò vi sóng, không thiếu thứ gì. Trên chiếc bàn dài dành cho tám người phủ một tấm khăn trắng tinh, dụng cụ đã được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề.

…Này thật không khoa học a! Vì cái gì trên lầu có tới sáu căn phòng mà dưới lầu chỉ có mười mấy thước vuông?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!