Chương 19: (Vô Đề)

_Dịch Khiêm, ra ăn chút gì đi! Cậu muốn ăn gì, tôi đều làm cho cậu! Đừng tự nhốt mình trong phòng đựơc không…

_Dịch Khiêm! Tôi…Chúng tôi ngốc, không biết ăn nói, cậu nghe xong đừng nóng giận…Dịch Bách a, cô ấy đi rồi, cậu phải để cô ấy an tâm tiêu sái mà đi! Nếu cô ấy chứng kiến bộ dạng hiện tại của cậu, nhất định sẽ rất đau lòng! Dịch Khiêm? Cậu nghe được sao?

_Dịch Khiêm…Tôi, tôi hiện tại đang giữ chặt nắm cửa! Không biết thời điểm căn phòng tiêu thất, tôi có đồng thời biến mất hay không!…Nhưng tôi càng hy vọng mình có thể ngăn không cho nó biết mất!…Van cầu cậu, ra đây đi! Đừng như vậy…

_Cậu, đứa nhỏ này sao có thể cố chấp như vậy! Người chết không thể sống lại nha!  Cậu đi theo cô ấy chỉ càng làm cô ấy thương tâm thêm thôi!

_Ách, thật ra, tôi không mắng cậu đâu! Thực xin lỗi…Tôi…Cậu làm ơn xuất hiện đi, cậu đều ngây người bên trong nửa ngày rồi…Cậu, cậu không thấy đói bụng sao? A, đúng rồi, bả vai cậu còn đau không? Tôi lấy đá cho cậu chườm nhé! Mau ra đây, lấy đá chườm lên! …Ách, dùng loại phương pháp này lừa cậu, quá ngu ngốc có phải hay không? Ha hả, cậu khẳng định sẽ không mắc mưu…Bất quá, thật lòng, chườm ít đá sẽ tốt hơn nhiều.

Ngôi nhà chết tiệt này ngay cả một lọ thuốc cũng không có…Cậu nhất định đang rất đau…

Chú Chí Sĩ ngồi xếp bằng trước cửa phòng Dịch Khiêm, cầm một xấp giấy trong tay, nhìn hai cái, lại hướng bên trong lảm nhảm.

Tề Yên Khách ngồi bên cạnh, cắm đầu viết loáy hoáy, sau đó xé "Rẹt!" một cái, đưa cho chú Chí Sĩ.

Lại nhận được tờ giấy mới, chú Chí Sĩ vừa nhìn thoáng qua liền đỏ mặt.

_"Ách,  cái này…thật sự phải nói như vậy sao?" Chú Chí yếu ớt hỏi, mặt đỏ như trái thanh long "Qúa, trắng ra rồi?"

Tề Yên Khách nhìn chú cổ vũ.

_"Được, được rồi…" Chú Chí Sĩ nhận mệnh thở dài, lần thứ hai gõ cửa phòng Dịch Khiêm

_Dịch Khiêm a…Cậu, cậu không cần đi ra, cậu ở trong đó gọi một tiếng được không? Tôi sắp gấp muốn chết rồi…Cậu chỉ cần ừ một tiếng, để tôi biết cậu còn sống, a, cậu không có việc gì, để tôi biết cậu không sao thì tốt rồi, tôi sẽ không làm phiền cậu nữa…Ai cái kia… Tôi không biết nên nói thế nào nữa…

Chú Chí Sĩ hít sâu một hơi, bất đắc dĩ tựa vào ván cửa, ấp úng nói "Tôi hiện tại…cảm thấy rất khó chịu. Vừa nghĩ tới sau này không thể gặp lại cậu, đã cảm thấy…A, đúng rồi, cậu có biết hay không, kỳ thật Cố Ngang là đồng tính luyến ái a…."

Cố Ngang bưng đá lên lầu trùng hợp nghe đến, lập tức hung hăng trừng mắt tức giận nhìn Tề Yên Khách.

Tề Yên Khách giống như làm nũng, nhẹ nhàng giật giật góc áo Cố Ngang, nhỏ giọng nói "Chỉ vì lừa anh ta đi ra thôi."

Vi Miểu nhìn mọi người ngồi bệch dưới đất, liền bắt chước ngồi theo. Chớp chớp đôi mắt to tròn, vô cùng tò mò nhìn mọi người.

Chú Chí Sĩ vừa quay đầu lại liền bắt gặp Cố Ngang, không khỏi ngại ngùng. Cố Ngang vội vàng khoát tay nói "Chú tiếp tục, đừng để ý tới con. Cởi áo ra, con chườm đá giúp chú."

Chú Chí Sĩ gật đầu, bắt đầu cởi áo. Đã ngừng, muốn mở miệng lần nữa càng thêm gian nan, chú Chí Sĩ liếm môi vài cái, cúc áo thiếu chút nữa đã bị chú kéo bung, lúc này mới xấu hổ nói "Cậu nói…đồng, đồng tính luyến ái…có lây bệnh… hay không? Bởi vì tôi, tôi…A!"

Đá lạnh chạm vào bả vai, các đốt tay sưng phồng lập tức truyền đến cảm giác đau buốt. Chú Chí Sĩ nhe răng trợn mắt kêu lên một tiếng, hù Cố Nga sợ tới mức thiếu chút nữa đã ném viên đá đi. Tề Yên Khách thừa cơ hội nhanh chóng viết gì đó lên giấy, xé toạt ra đưa đến trước mặt chú Chí Sĩ. Chú Chĩ Sĩ sửng sốt một chút, sau đó hướng cửa lớn tiếng kêu "A không sao, không sao đâu, tôi đang chườm đá! Ai nha, thật thích a! Lập tức liền không đau!

Dịch Khiêm, cậu cũng ra chườm đá đi!"

Cố Ngang hết nói nhìn chú Chí Sĩ đau đến giật giật khóe miệng, nhỏ giọng nói với Tề Yên Khách "Cái bẫy ngu như vậy, Dịch Khiêm sẽ trúng chiêu sao?"

Tề Yên Khách cười cười "Người ngốc như chú Chí Sĩ thì chỉ có thể nghĩ ra mấy trò ngu vậy thôi, Dịch Khiêm cho dù có thông minh thế nào cũng sẽ sập bẫy."

Cố Ngang vẫn không khỏi hồ nghi. Tề Yên Khách cười không nói, cúi đầu cặm cụi viết, chờ chú Chí Sĩ đọc xong tờ cũ nhanh chóng đưa qua, cũng ra hiệu cho chú không cần đọc vội.

Chỉ thấy chú Chí Sĩ cầm tờ giấy, mồ hôi trên mặt nhễ nhại như mưa, ngay cả lỗ tai cũng ửng hồng, da thịt đỏ rần như tôm luộc. Chú lại liếm môi vài cái, nhấp nhấp miệng, rốt cuộc cứng ngắt nói "Không, không biết có nên nói với cậu hay không, nói, tôi…Thật lâu không có loại cảm giác này. Tôi cho rằng mình đã già nên, nên sẽ không…Aha ha, tôi quả nhiên là ông chú!

Cho tới tận bây giờ, tôi chưa từng ngờ tới…đối với một người chỉ mới nhận thức hai ba ngày, tôi cư nhiên sẽ…" Chú Chí Sĩ thật sự không thể nói nên lời, đành đập cửa, nhắm mắt, nghiến răng nghiến lợi quát "Dịch Khiêm! Cậu đi ra đây đi! Tôi nhớ cậu muốn chết!"

Cố Ngang lại bị chú Chí Sĩ làm hoảng sợ, viên đá trong tay đều trượt xuống. Cậu quay đầu lại liếc mắt nhìn Tề Yên Khách, phát hiện vẻ mặt người nọ tràn đầy kinh hỉ.

_"Không tồi đó chú, đọc đúng kịch bản rồi." Tề Yên Khách mỉm cười giơ ngón cái

Kịch bản?!

Vậy chẳng lẽ, đoạn tỏ tình xấu hổ kia là do chú Chí Sĩ tự biên tự diễn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!