Chương 18: (Vô Đề)

Chín giờ ba mươi bảy phút.

Ngay khi Dịch Khiêm vọt vào phòng Tề Yên Khách, vẻ mặt bối rối cầu xin bọn họ giúp đỡ, Cố Ngang vô thức ngẩng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức

Chín giờ ba mươi bảy phút

Năm giây sau, trong phòng Dịch Khiêm và Dịch Bách.  Chú Chí Sĩ liều mạng vặn nắm cửa, nhưng phòng tắm lại bị khóa trái.

Bên trong tắm truyền đến tiếng nước ào ào.

Mười lăm giây sau, Cung Lý bị tiếng vang kinh động, mở cửa phòng ra ngó nghiêng xung quanh. Cố Ngang giao Vi Miểu cho cô, sau đó cùng Tề Yên Khách chạy đi tìm dụng cụ phá cửa.

Ba mươi giây sau, Tề Yên Khách rinh ghế từ dưới nhà ăn lên phá cửa, lưng ghế đập vào lập tức gãy đôi.

Bốn mươi giây sau, Dịch Khiêm tuyệt vọng điên cuồng dùng thân thể tông cửa. Chú Chí Sĩ kéo hắn ra, tiếp tục giúp hắn phá cửa.

Phanh —phanh—phanh—

Tất cả mọi người sững sờ nhìn chằm chằm cánh cửa, hô hấp đình trệ

Thân hình to lớn của chú Chí Sĩ đập mạnh vào cửa, nhưng không hề nứt ra một khe hở.

Vô số lần thử nghiệm không có kết quả, Dịch Khiêm nhào tới đẩy chú Chí Sĩ ra, liều mạng đập cửa.

_Dịch Bách! Mở cửa! Mau mở cửa! Trả lời anh đi!

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước xôn xao —xôn xao—-

Dịch Khiêm điên cuồng đập cửa, lại bị chú Chí Sĩ ngăn lại

_Đừng xúc động!

_"Cút đi!" Dịch Khiêm rống giận

_"Cậu bình tĩnh một chút!" Chú Chí Sĩ gắng sức đè Dịch Khiêm lại, không cho hắn giãy dụa

_"Cút đi!" Dịch Khiêm hung hăng đá vào bụng chú Chí Sĩ, chú Chí Sĩ dù đau vẫn không chịu buông hắn ra. Cố Ngang cùng Tề Yên Khách thấy thế, nhanh chóng tiếng lên kéo người.

Cung Lý lạnh run nắm tay Vi Miểu.

Vi Miểu tò mò mở to hai mắt, không biết mọi người đang chơi trò gì

Đột nhiên, Dịch Khiêm không hề phản kháng.

Y quỳ gối trước cửa phòng tắm, kinh ngạc vươn tay qua khe cửa.

…Nước từ trong khe tràn ra, phiếm một màu đỏ nhạt.

Năm phút sau.

Dịch Khiêm cùng chí Chú Sĩ hợp lực, rốt cuộc phá được cửa.

Chú Chí Sĩ trộm liếc nhìn bên trong, sau đó lặng lẽ lui ra.

Dịch Khiêm lập tức vọt vào. Im bặt.

_"…Cung Lý." Qua thật lâu, từ trong phòng tắm truyền đến thanh âm run rẩy của Dịch Khiêm "Phiền cô…giúp tôi…Tìm một chiếc váy. Màu xanh nhạt, rất dài…thật xinh đẹp…"

Cung Lý ngẩn ra, theo bản năng liếc nhìn Cố Ngang. Cố Ngang mơ hồ đoán được tình cảnh bên trong, trong lòng nghẹn phát đau, nhanh chóng tìm ra chiếc váy từ trong tủ áo đưa cho Cung Lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!