Chương 17: (Vô Đề)

Hôm sau.

Thời điểm Cố Ngang mở mắt, theo bản năng nghĩ xem hôm nay là thứ mấy trong tuần. Sửng sốt một lát chợt nhớ tới — không đúng, thứ mấy cũng không thành vấn đề.

Dù sao không cần đi học.

Cậu trừng mắt nhìn chằm chằm trần nhà, đột nhiên buồn bã thất vọng

Bên cạnh có người giật giật. Cố Ngang khẽ run lên, đột nhiên ý thức được cánh tay của người nào đó còn đang khoác lên ngực mình. Cậu nghiêng đầu nhìn, gương mặt anh tuấn gần ngay trước mắt, không khỏi tràn đầy ôn nhu.

…Nếu không phải bị bắt đến đây, nói không chừng căn bản không có cơ hội nhận thức.

Anh là tiểu thuyết gia nổi tiếng, vinh quang tột đỉnh, còn cậu chỉ là một học sinh trung học bình thường…Qũy đạo sống của người căn bản không có điểm giao hòa.

…Nếu được lựa chọn, mình sẽ ở lại thế giới bên ngoài, hay vào chỗ này?

Đang lúc Cố Ngang ngẩn ngơ, người trước mặt chậm rãi mở mắt. Ánh mắt còn ngái ngủ, nặng nề chớp vài cái, từ từ khôi phục thanh minh.

_"…A.." Ngắn ngủi kinh ngạc, sau đó mỉm cười nhu hòa nói "Có phải anh tỉnh quá sớm, mẹ nó chưa kịp trộm hôn anh?"

_"Ai muốn hôn anh a!" Cố Ngang bối rối đứng dậy, nhanh chóng chạy vào buồng vệ sinh, thiếu chút nữa đã đánh lên chú Chí Sĩ vừa bước ra.

Rất dễ thẹn thùng nha!

Tề Yên Khách ngồi dậy, lười biếng duỗi người. Y liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường: tám giờ bốn mươi. Đáng tiếc nơi này không có ánh nắng mặt trời, như cũ chỉ là bóng đèn lạnh tanh.

Nếu không…nụ hôn sáng sớm dưới ánh mặt trời, cùng với hai má ửng hồng của Cố Ngang…

Quả thật hoàn mỹ a.

Cung Lý và Vi Miểu còn đang ngủ. Nghe thấy tiếng vang cô cũng giật mình thức giấc, hốc mắt sưng phù, thần sắc tiều tụy. Cố Ngang rửa mặt xong đi ra, đối diện với ánh mắt sâu kín của cô, không khỏi cứng đờ, phẫn nộ về chỗ xếp chăn.

_"…Cố Ngang.." Cung Lý nắm góc chăn, cúi đầu nhẹ giọng hỏi "Mình muốn về phòng cũ…có thể chứ?"

Cố Ngang ngây ngẩn cả người. Chú Chí Sĩ khiếp sợ nhìn cô "Sao vậy? Không biết ở một mình rất nguy hiểm sao?"

_"Không sao, cháu có thể khóa cửa…" Cung Lý cắn cắn môi, cam chịu nói "Kỳ thật, năm người cùng một chỗ cũng chưa chắc an toàn, vạn nhất hung thủ có chìa khóa? Hắn có thể thừa dịp chúng ta ngủ, một lần giết hết chúng ta…"

Chú Chí Sĩ quả thật quá sợ hãi "Vậy, vậy về sau chúng ta thay phiên nhau gác đêm đi!"

Cung Lý lắc đầu, trong mắt hiếm thấy kiên định.

_"Cố Ngang! Cậu mau khuyên nhủ Cung Lý!" Chú Chí Sĩ sốt ruột thúc giục Cố Ngang.

_"…" Cố Ngang do dự chốc lát, hít một hơi thật sâu nói "Thôi để mình dọn ra ngoài."

Cung Lý bật người phủ quyết "Không, mình không có ý đó…"

_"Cậu hãy nghe mình nói." Cố Ngang khuynh thân, giữ chặt vai Cung Lý, ánh mắt tràn đầy thành khẩn "Mình biết, cậu hiện tại cảm thấy rất xấu hổ. Nhưng vì muốn trốn mình mà cậu tách khỏi mọi người, như vậy quá nguy hiểm, biết không?" Cậu chần chừ một chút, thở dài nói "Mặc kệ như thế nào, mình không muốn cậu gặp chuyện không may."

Cung Lý rưng rưng nước mắt. Nhưng cô lập tức đẩy tay Cố Ngang ra, cười khổ nói "…Lớp trưởng, chính vì mỗi lần cậu đều như vậy, nên người ta mới hiểu lầm."

Cố Ngang im bặt

Tề Yên Khách bỗng đi tới, một tay khoát lên vai cậu, trầm tĩnh nói "Cậu ấy đối với ai đều như vậy. Về phần hiểu lầm, đây chẳng qua là do cô đơn phương nghĩ nhiều thôi."

Cố Ngang nhíu mày "Sao anh lại…"

Còn chưa dứt lời, Tề Yên Khách đã cười hì hì nói tiếp "Cô nhìn chú Chí Sĩ xem, sao không thử yêu chú ấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!