…Buổi tối
Đây là đêm thứ hai trong ngôi nhà này.
_"Tắt đèn, mọi người ngủ ngon." Cố Ngang cười nói, "Ba!" một tiếng, đi tắt đèn.
Cậu rón rén trở về chỗ của mình, vừa nằm xuống, người bên cạnh liền nhào tới. Vô cùng tự nhiên, giống như đã thành thói quen.
_"…Ngủ ngon." Y ôm lấy Cố Ngang, thanh âm mềm nhẹ hòa hoãn
_"Này…" Cố Ngang cảm thấy có chút khó thở —
- cái ôm không quá chặt, vì cái gì lại không thở nổi?
…A, là do tim đập nhanh sao?
Trái tim trong ngực đập liên hồi, hẳn nó cũng mệt chết đi.
_"Sao?" Người kia nhẹ nhàng rầm rì một tiếng
Cố Ngang do dự một chút, nghiêng người qua, đưa lỗ tai nói "…Anh không ôm không ngủ được sao?"
Tề Yên Khách tựa hồ cười cười. Cố Ngang nhìn thấy tinh quang nơi khóe mắt y.
_"Cậu bị ôm, liền không ngủ được sao?" Tề học bộ dáng của cậu, thì thầm bên tai
Cố Ngang theo bản năng đáp "Có tôi ôm gấu, chứ gấu chưa ôm tôi."
_"Trong phòng cậu có gấu bông?" Tề yên Khách mềm nhẹ cười rộ lên "Tôi cứ tưởng chỉ có con gái mới thích mấy món đồ chơi bằng bông."
_"…Do bị đùa giỡn nên mới có mấy thứ này." Cố Ngang hồi tưởng lại bữa tiệc sinh nhật vô cùng thê thảm lúc trước, trọng giọng nói không khỏi khổ sở "Tôi còn nhận được son môi và giày cao gót nữa kìa…"
_"…" Tề Yên Khách bỗng nhiên trầm mặc, sau đó dùng sức ôm cậu "Bởi vì bị phát hiện sao…?"
Cố Ngang sửng sốt
A…Đúng vậy.
Sau khi bạn bè thân thiết biết cậu thích con trai, cũng đi theo mọi người cười nhạo cậu. Vốn định nương ngày sinh nhật để giải hòa, kết quả lại nhận được một đống quà tặng tràn đầy ác ý….
May mắn, rất nhanh liền tốt nghiệp, không còn liên hệ với bọn họ nữa.
Chính là…Khó tránh khỏi sinh ra cảm giác tức giận.
Không đúng, so với tức giận, phải là bi thương mới đúng.
_"Tại sao không vứt đi?" Người sau lưng nhẹ nhàng hỏi
_"Dù sao cũng là bạn bè tặng…" Cố Ngang thì thào, chợt nghe trên giường có tiếng xoay người. Cậu nhất thời đỏ mặt lên, nghĩ thầm có lẽ do hai người nói chuyện quá lớn, ồn đến bọn họ, vì thế cuống quýt hạ giọng nói "Thôi không nói nữa, ngủ đi."
Tề Yên Khách gác trán lên cổ Cố Ngang, nhẹ nhàng "Ừ"một tiếng
…Tuy rằng không phải lần đầu tiên bị ôm ngủ, nhưng mới lần thứ hai mà thôi!
Lại nói tiếp, hai người dẫu sao chỉ mới nhận thức hai ngày…
Ách, đọc sách anh ta viết, có tính quen biết đơn phương không nhỉ?
Vô số lần, cậu kiềm lòng không được mà lật trang cuối,, xem đến kết thúc, cuối cùng một chữ, ngẩng đầu lên tổng sẽ thất vọng buồn bã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!