Chương 15: (Vô Đề)

Hai người xuống lầu, tiếp tục ăn điểm tâm. Vừa ngồi vào chỗ, chú Chí Sĩ liền tò mò hỏi "Các cậu đi lâu thế? Nói riêng gì vậy?"

Đã biết là nói riêng chú còn hỏi cái quái gì!

Cố Ngang hồi tưởng lại cái ôm kia, nhất thời đỏ mặt, buồn bực đáp "Chú là ông chú chứ có phải bà cô đâu, đừng nhiều chuyện như vậy!"

Chú Chí Sĩ lập tức bật người phản bác "Chú chưa già đâu…"

Vi Miểu chán đến chết gục trên bàn, bắt gặp Cố Ngang, tự nhiên nhếch miệng cười.

_"À…Lát nữa chúng ta làm gì đây?" Cung Lý nhẹ nhàng hỏi. Cô luôn một bộ mỏng manh nhu nhược, đổi lại là nam sinh khác đã sớm tâm động không thôi. Đáng tiếc, Cố Ngang chỉ thuần túy chớp chớp mắt, đối với con gái, không hề hứng thú.

_"…Không biết."  Cố Ngang xoa đầu Vi Miểu, nhất thời cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Hành động của bọn họ bị hạn chế trong phạm vi ngôi nhà, chuyện có thể làm rất ít.

Cho dù phòng cậu có máy game, suốt ngày ngồi trước màn hình sẽ sớm tinh tẫn nhân vong a!

Oa a a a a  a a a a a tại sao vô duyên vô cớ lại bị nhốt trong này chứ!

Tuy, tuy được gặp vị tác giả mà mình hằng ngưỡng mộ rất vui vẻ…Chính là cho dù được ở cùng người kia, nhưng cứ sống như vậy cả đời thì….

Ách? Nói như vậy có phải mỗi ngày mình đều được xem văn anh ta viết?

Trực tiếp đọc những chương mới nhất mà không cần chầu chực chờ đợi xuất bản?

Còn được cùng tác giả thảo luận tình tiết, phán đoán nội dụng tác phẩm?

Cố Ngang theo bản năng đặt tay lên ngực.

Mẹ nó, như thế nào lại cảm thấy…Thực lớn lao…

_"Không bằng vào phòng tôi đọc sách?" Tề Yên Khách mỉm cười đề nghị.

Khỉ thật, Kilogram đại nhân, ngài nhìn thấu tâm tư tôi sao!

Trái tim bé nhỏ của Cố Ngang nhất thời kinh hoàng nhảy cẫng lên.

Trong phòng Tề Yên Khách nhiều sách như vậy…Không chừng còn cất bản thảo nữa? Là "Vô Hạn Nghi Kỵ" sao?"

Không biết vì sao, trong lòng Cố Ngang đột nhiên chấn động.

…Từ từ. Lúc đầu, khi mở cửa ra đã thấy chỗ này rất giống không gian trong "Vô Hạn Nghi Kỵ", mà bản thân tác giả Kilogram cũng vị cuốn vào…Chẳng lẽ vụ này có liên quan đến quyển sách kia?

Lại nói tiếp, ngày đó cậu bỏ quên "Vô Hạn Nghi Kỵ" ở nhà Vi Miểu, không chừng chính vì thế mà Vi Miểu bị liên lụy?

Vậy những người khác thì sao?

_"Các người…có thường đọc tiểu thuyết không?" Cố Ngang hỏi Cung Lý cùng chú Chí Sĩ

Chú Chí Sĩ lập tức khoát tay "Không có! Đồ dành cho đám con nít các cậu, chú không xem!"

…Tâm tính của ông chú lộ ra rồi a!

Cố Ngang bất đắc dĩ liếc nhìn chú Chí Sĩ, sau đó quay qua Cung Lý "Còn cậu?"

_"Mình…thỉnh thoảng sẽ đọc tiểu thuyết ngôn tình…" Cung Lý lại đỏ mặt

…. Đừng tùy tiện đỏ hồng như quả táo được không! Tôi không đùa giỡn cậu nha!

Cố Ngang đầu đầy hắc tuyến, cậu sợ nhất chính là một ngày phải nhìn Cung Lý đỏ mặt đến 10086 lần, mỗi lần đều khiến cậu cảm thấy bản thân đang nói bậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!