Chương 14: (Vô Đề)

Cố Ngang đẩy cửa buồng vệ sinh, đầu tiên lọt vào tầm mắt là bồn rửa tay

Cùng kệ gỗ nằm trên bồn rửa tay

Cùng với thứ được đặt trên kệ…Chú! Vịt! Vàng!

Mẹ ơi, lại còn sọc vàng sọc đen nữa chứ! Chỉnh chỉnh một hàng!

Cố Ngang che miệng cười điên cuồng, cả người run rẩy mò lại gần bồn tắm. Trên kệ, trừ bỏ mấy chú vịt ra cũng không có gì khác. Bộ dạng đàn vịt đều rất giống nhau, cái mình tròn trịa, cái mỏ chu chu, mỗi con chỉ lớn bằng bàn tay. Một loạt đồ chợ màu vàng sọc đen đặt cạnh nhau như vậy, trông đáng yêu muốn chết!

Bất quá…Vì cái gì, con thứ nhất cùng con thứ hai lại đang mỏ đối mỏ với nhau?

Ngoại trừ hai con này ra, những con khác đều được đặt chỉnh tề trên kệ hướng về phía Cố Ngang. Cố Ngang vừa nhìn, bất giác vươn tay lấy con thứ nhất xuống xem.

Trên mông vịt có viết tên!

Cố! Ngang!

Cố Ngang nhất thời cảm thấy hỗn độn, nhanh chóng cầm con thứ hai. Không nghĩ tên trên mông cũng có chữ…

Cố Ngang lập tức chấn động.

Kilogram…là Kilogram viết "Vô Hạn Nghi Kỵ" sao?

Tề Yên Khách… Tề — Yên — Khách…

Ngàn! Khắc!

Anh ta…Anh ta chính là vị tác giả kia ….?!

Trách không được ngày gặp ở tiệm bánh, nhìn mình cầm trong tay cuốn "Vô Hạn Nghi Kỵ" sẽ mỉm cười…

Thì ra anh ta…chính là vị tác giả mà mình ngưỡng mộ đã lâu!

Cố Ngang nâng hai chú vịt lên, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn ngào, trong lòng bối rối không thôi. Cậu khiếp sợ hồi lâu, lúc này mới chậm rãi thả chú vịt về vị trí cũ. Trái tim vẫn đập liên hồi, lồng ngực giống như vỡ nát, cho thấy hiện tại cậu có bao nhiêu kích động.

Loại tâm tình này…là vui sướng nhiều một chút, hay sợ hãi nhiều một chút?

Hoặc có thể xem như…Thụ sủng nhược kinh!

_Có chút muốn hôn cậu.

Câu nói kia văng vẳng bên tai.

Cứ việc chỉ là vui đùa, nhưng vẫn khiến cậu…Tâm động không thôi.

Cố Ngang che ngực, hít thở thật sâu. Cậu không rõ bản thân rốt cuộc đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy  trong lòng mãnh liệt dâng trào, rất muốn phát tiết ra ngoài….

_"…Chắc là đùa thôi."  Cậu nhắm mắt lại, thầm nhủ với mình như vậy.

Cố Ngang cười khổ, một lần nữa mở mắt ra, muốn rời khỏi phòng.

Nhưng đúng lúc này, dư quang đột nhiên lướt qua thùng rác.

_"…!" Cố Ngang lập tức sửng sốt, chậm rãi ngồi xổm xuống, vươn tay lấy đồ vật từ trong thùng rác ra.

Đó là một…con vịt giống đàn trên kệ gỗ như đúc

Cậu theo bản năng lật con vịt lên, thấy được chữ viết trên đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!