Chương 13: (Vô Đề)

Thời điểm mọi người dùng điểm tâm, Dịch Khiêm liền mang Dịch Bách lên lầu. Hai người đi rồi, trong lòng mọi người nhiều ít đều không thoải mái, chú Chí Sĩ trực tiếp ủ rũ cau mày, uể oải nói "Cậu ta không muốn ăn đồ tôi nấu sao?"

Chẳng biết tại sao, đống dụng cụ ăn nguyên bản vô hại dần trở nên sắc bén, Cố Ngang đành đưa cho Vi Miểu một cái thìa. Cậu cắt trứng thành làm miếng nhỏ, nhìn Vi Miểu múc lên ăn hết, lộ ra biểu tình  vui sướng, lúc này mới ngẩng đầu an ủi chú Chí Sĩ "…Có lẽ anh ấy thức sớm hơn chúng ta. Muốn qua đánh thức chúng ta cũng không tiện, huống chi chúng ta…" Vừa nghĩ tới chuyện hoang đường khi sáng, cậu đột nhiên đỏ mặt "Khụ khụ, chúng ta cũng không thể xuống."

_"…" Chú Chí Sĩ kinh ngạc, đứng lên dùng sức vỗ vai cậu, cười trong sáng nói "Thanh niên a! Này chứng minh cậu tràn đầy sức sống! Không có gì thẹn thùng hết ha ha haaaaaaaa…. Điều này cũng đồng nghĩa với việc tôi còn trẻ chán ha ha ha!"

_"Ừm." Tề Yên Khách nghiền ngẫm nói "Khoa học từng nói đàn ông giải quyết vào buổi sáng là chuyện bình thường."

Mẹ nó, ai muốn sáng sớm gặp phải chuyện này a!

Cung Lý cười cười, đỏ mặt ấp úng nói "Nhưng, nhưng…Vì cái gì…Đột, đột nhiên…mọi người lại…"

Cố Ngang thở dài "Mình cũng cảm thấy kỳ quái…" Trong đầu bỗng nhớ tới hình ảnh Tề Yên Khách vừa ôm vừa hát cho cậu nghe tối hôm qua. Dẫu sao, cậu cũng bị Tề Yên Khách ôm ngủ, thiếu niên huyết khí phương cương, hai người đều có khả năng…Chú Chí Sĩ nếu nói là trùng hợp, chính là tại sao nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy quá mâu thuẫn?

Đúng rồi, trước hôm bị đưa đến nơi này, cậu từng ngửi thấy mùi tinh dịch trên người Vi Miểu …

Không đúng! Cái kia…hẳn là Nghê An…

Trong lòng Cố Ngang trầm xuống, im lặng không nói. Tề Yên Khách bỗng nhiên ngẩng đầu lên, tò mò nhìn Cung Lý "Sáng hôm nay, cô bạn thấy thế nào?"

_"…" Cung Lý nín thở, vừa thẹn vừa quẫn, cắn môi không nói nên lời

_"Này, Tề Yên Khách!" Cố Ngang bất đắc dĩ nói "Bạn ấy là con gái, anh bảo bạn ấy phải trả lời thế nào đây?"

Tề Yên Khách lại không nhìn Cố Ngang, chỉ mở to hai mắt, nghiêm túc hỏi "Phía dưới có ướt? Muốn tự an ủi? Hoặc là muốn bị người…"

_"…" Cung Lý giống như bị nhục nhã, ngoảnh mặt đi, nắm tay nhỏ bé siết chặt đặt lên đùi, khẽ run rẩy.

_"Tề Yên Khách!" Cố Ngang tức giận quát to "Vừa vừa phải phải thôi!"

Chú Chí Sĩ cũng đứng ra hòa giải "Hỏi nữ sinh loại vấn đề này sẽ làm người ta xấu hổ nha! Tề Yên Khách cậu…"

_"…" Tề Yên Khách thở dài. Qua thật lâu mới không tình nguyện nói một câu "Thực xin lỗi."

Nghe y nhận lỗi, Cố Ngang ngược lại có chút ngượng ngùng. Nơi này trừ bỏ Vi Miểu, cậu cùng Cung Lý đều nhỏ tuổi nhất, như thế nào hiện tại đến lượt cậu trách cứ Tề Yên Khách?

Tuy rằng Tề Yên Khách đôi khi thật quá phận, nhưng y luôn vì mọi người mà suy nghĩ. Y hỏi như vậy, không chừng đã phát hiện điều gì đó?

_"…Anh thấy thế nào?" Cố Ngang nhìn Tề Yên Khách

_"…" Tề Yên Khách do dự một chút, tựa hồ gặp phải vấn đề rất phiền phức. Một lúc lâu, y khẽ nhếch miệng, lộ ra nụ cười nhẹ nhàng khoan khoái "Mẹ nó, đến phòng anh đi, anh nói riêng với em."

_"?" Cố Ngang lập tức sửng sốt, theo bản năng nhìn ba người khác

_"A, các cậu muốn nói riêng cới nhau. Vậy lên lầu nói đi." Chú Chí Sĩ lí giải cười rộ lên "Đừng lo lắng! Chú sẽ trông chừng Cung Lý và Vi Miểu."

Cố Ngang đành theo Tề Yên Khách lên lầu.

Đây là lần thứ hai tiến vào phòng Tề Yên Khách. Lần trước bởi vì lo lắng cho Tề Yên Khách mới xông vào, cho nên chưa kịp quan sát kỹ không gian xung quanh.

Gian phòng này có kết cấu khá giống phòng Cố Ngang. Phòng ngủ hình vuông cộng thêm một buồng vệ sinh, được bài trí cực kì đơn giản, chiếc giường sạch sẽ, chăn đệm màu xanh nhạt. Không giống như phòng Cố Ngang, nơi này không có TV cùng sôpha, ngược lại bày một giá sách thật lớn.

Cố Ngang ngồi xuống giường, liếc giá sách nói "Nhiều sách quá. Anh muốn nói gì?"

Tề Yên Khách phản thủ đóng cửa lại, tựa lưng lên đó.

Cố Ngang hồ nghi nhìn y. Y tựa hồ có chút khó xử, nhưng vẫn mỉm cười nói "Anh muốn hỏi một vấn đề có thể làm mẹ nó thẹn thùng."

_"…" Tuy rằng không biết y định hỏi gì, chính là loại thuyết pháp này khiến Cố Ngang phi thường xấu hổ. Cậu hít một hơi thật sâu, làm bộ bình tĩnh đáp "Chuyện lúc sáng sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!