Chương 12: (Vô Đề)

Xối nước lạnh.

Phản ứng đầu tiên của Cố Ngang là — Xối! Nước! Lạnh!

Nhưng thời điểm cậu rầm rầm đổ nước vào bồn tắm, vươn tay sờ sờ mới đột nhiên nhớ tới: chỗ này không có thuốc!

Vạn nhất Vi Miểu bị cậu ngâm nước cảm lạnh thì làm sao đây!

…Nhưng mà, không dùng nước lạnh chẳng lẽ đợi tiểu đệ đệ tự làm nguội sao! Qúa tàn nhẫn a a a a a!

Hai mắt Vi Miểu rưng rưng ngập nước. Nó không hiểu làm sao chỉ biết bấu víu lấy Cố Ngnag, theo bản năng cọ cọ hạ thể của mình lên Cố Ngang, khó chịu muốn khóc. Cố Ngang thầm nghĩ chính mình đâm lao thì phải theo lao, bị Vi Miểu cọ như vậy quả thật sắp điên rồi.

Cậu do dự nửa này, rốt cuộc đưa ra một quyết định gian nan.

_"…Đến, Vi Miểu." Cố Ngang ngồi xổm xuống, thởi điểm cởi quần Vi Miểu hai tay không khỏi phát run. Chiếc quần lót in hình gấu con đã sớm căng phồng, trên đỉnh có chút ướt át. Càng tới gần mùi thoang thoảng càng nồng nặc, khiến người ta xấu hổ không thôi.

Quả boom nguyên tử trong đầu Cố Ngang trực tiếp bùng nổ, cậu chỉ cảm thấy da đầu tê dại run rẩy nhưng vẫn cố gắng kiên trì giúp Vi Miểu cởi bỏ quần lót.

_"…Nha…" Tiểu đệ đệ cao ngất lập tức nhảy ra, Vi Miểu tựa hồ không quá thoải mái, nhắm chặt hai mắt, cổ họng khẽ rên rĩ. Thanh âm kiều diễm khiến Cố Ngang cảm thấy khô nóng, hạ thân cuồn cuộn sóng dữ.

Mẹ, mình đang nghĩ gì vậy!

Cảm giác chán ghét từ đáy lòng dâng lên. Cố Ngang hung hăng cắn môi, quyết tâm vứt bỏ tà niệm trong đầu. Cậu hít mấy hơi thật sâu, sau đó cầm tay Vi Miểu đặt lên tiểu đệ đệ của nó.

_"A…" Vi Miểu khẽ run lên, kinh hoảng nhìn cậu

_"…Vi Miểu không sợ…" Cố Ngang ôn nhu vỗ lưng nó, đỡ nó ngồi lên nắp bồn cầu "Anh Cố Ngang dạy em, rất nhanh liền không khó chịu…Ngoan."

Vi Miểu cầu xin nhìn cậu.

Cố Ngang gian nan nuốt một ngụm nước bọt, một tay ôm lấy Vi Miểu, tay kia bắt đầu âu yếm tiểu đệ đệ đang gắn gượng.

_"A…." Vi Miểu khẩn trương bắt lấy cổ tay cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ sung sướng

Vi Miểu phát triển chậm hơn so với những đứa trẻ bình thường, tiểu đệ đệ phá lệ xinh đẹp non mềm. Cố Ngang nhẹ nhàng giữ lấy, chậm rãi luật động. Vi Miểu cắn môi nhắm hai mắt lại, hô hấp dần dần trở nên dồn dập, tiếng rên rỉ dị thường ngọt ngào.

Nghe tiếng rên rỉ nóng bỏng bên tai, Cố Ngang chỉ cảm thấy tiểu huynh đệ của mình sắp nổ mạnh. Cậu cưỡng chế dục vọng, không cho phép bản thân sinh ra tà niệm với Vi Miểu.

Đây chỉ là…dạy em ấy mà thôi!

Không thể sinh ra suy nghĩ dơ bẩn với em ấy!

Em ấy chỉ là một đứa trẻ…Không thể…

_"Vi, Vi Miểu…" Không biết từ khi nào, thanh âm của Cố Ngang cũng trở nên khàn khàn. Cậu cảm thấy hai má đỏ rực, đành quay đi, không cho Vi Miểu nhìn đến tình trạng quẫn bách của mình "Biết rồi chứ?…Em, em tự làm thử xem…"

Nói xong liền nắm tay Vi Miểu đưa xuống.

_"Nha!" Vi Miểu hốt hoảng lắc đầu, vội vàng ôm cổ Cố Ngang, cầu xin mà lay lay cánh tay cậu, hy vọng cậu tiếp tục vuốt ve tiểu đệ đệ của nó.

_"…" Cố Ngang quả thật sắp bị dằn vặt đến điên rồi, chịu không nổi mở miệng "Vi Miểu! Em đã trưởng thành! Chuyện của mình phải tự mình làm!"

…Gì! Mình đang nói gì vậy!

Lời vừa ra khỏi miệng, Cố Ngang lập tức hối hận muốn chết. Cậu nhăn nhó, không được tự nhiên liếc mắt nhìn Vi Miểu. Vi Miểu tựa hồ nghe không hiểu, nhưng vẫn biết cậu đây là cự tuyệt. Lập tức mếu máo cái miệng nhỏ, lộ ra biểu tình lã chã — chực khóc.

Đừng, đừng khóc a….! Cố Ngang sợ nhất là Vi Miểu khóc, nhanh chóng dỗ dành "Không không không, không phải anh đang mắng em!  Vi Miểu, Vi Miểu, em đừng đừng đừng khóc a…. Anh, anh Cố Ngang…" Cậu nhất thời đầu đầy hắc tuyến "Tiếp tục làm cho em…"

Khốn kiếp, vì cái gì lại phát sinh loại chuyện này!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!