Chương 11: (Vô Đề)

Mười giờ, phòng Cố Ngang

Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, tất cả mọi người sớm đã mệt mỏi bất kham, đều chuẩn bị đi ngủ. Cung Lý cùng Vi Miểu nằm trên giường, những người khác thì ngả ra đất nghỉ tạm. Cố Ngang cùng Tề Yên Khách ngủ một bên, chú Chí Sĩ thì ở bên kia giường.

Sau khi tắt đèn, Cố Ngang lăn qua lộn lại không ngủ được. Cậu không ngừng tự hỏi, rốt cuộc là ai giết Nghê An…Tại sao căn phòng lại biến mất?

Gian phòng kia cứ thế mà tiêu thất, tựa như chưa bao giờ tồn tại vậy. Cửa phòng ban đầu đã biến thành vách tường, màu đỏ thẫm hòa lẫn với xung quanh, không hề mang theo đường nối, cũng không tìm thấy bất luận cơ quan nào.

Cứ như vậy mà biến mất.

Thế thi thể của Nghê An ở đâu? Đồ vật trong phòng thì sao? Đồng thời tiêu thất sao?

Tựa như chưa bao giờ tồn tại?

Trong lòng không khỏi lạnh lẽo.

Cố Ngang hít thật sâu, ý đồ áp chế bất an. Cậu nhắm tịt mắt lại, cố không để ý tới trần nhà, nghiêng thân qua, thúc giục bản thân đi vào giấc ngủ.

_Mẹ nó mất ngủ sao?

Thanh âm mềm nhẹ hòa hoãn bỗng vang lên.

Ngay sau đó, một bàn tay khoát lên lưng cậu.

Cố Ngang ngẩn người, không khỏi khẩn trương

…Tề Yên Khách? Từ phía sau…Ôm lấy mình?

Tim chợt đập thật nhanh, Cố Ngang không biết làm sao, chỉ cảm thấy cả người cứng còng, nói không nên lời.

_"Tôi ru cậu ngủ nhé." Tề Yên Khách nhẹ nhàng tựa vào vai cậu, ôn nhu nói. Giọng nói y rầu rĩ không vui, ép rất thấp, càng phát ra nhẹ nhàng tình cảm.

Cố Ngang ngơ ngác gật đầu

…Anh ta định hát gì vậy?

…. Ánh trăng đại biểu lòng anh?

Không thể nào, tên này sao có thể lãng mạn như vậy…Không đúng, mình lại nghĩ vớ vẩn rồi!

Cố Ngang nhầm quở trách bản thân một chút, nhưng vẫn nhịn không được chờ mong.

Tề Yên Khách tựa hồ đang cười, nhỏ giọng hát "…. Thỏ con ngoan ngoãn ~ mở cửa ra a a a a a…."

…Mẹ nó, còn không bằng "ánh trăng đại biểu lòng anh" của tôi đâu!

Cái gì tình nồng ý mật bỗng chốc tan thành mây khói, Cố Ngang chỉ hận chân không mang giày, rút ra đánh chết tên này mới hả dạ!

_"Có thể đổi bài khác sao?" Cố Ngang đầu đầy hắc tuyến

Đầu vai động đậy, Tề Yên Khách nghe thế bĩu môi "Ưm…có thể a, bất quá anh không biết nhiều. Mẹ nó muốn nghe bài nào?"

…Qủa nhiên không thể trông mong gì vào tên này. Cố Ngang bất đắc dĩ nói "Bài nào của Tiểu Yến Tử đó…Chỉ cần một bài tuần hoàn lặp đi lặp lại là được, xin đừng tùy ý đổi bài khác."

_"Ừ, biết rồi." Tề Yên Khách tương đương sung sướng cất giọng "Tiểu Yến tử ngoan ngoãn ~~~ mở cửa ra a a a a a a…"

Cố Ngang run rẩy khóe miệng.

_"Thực xin lỗi, tôi thu hồi câu nói kia…" Cậu cố gắng khuyên nhủ chính mình không cần ngồi dậy tìm giày, sẽ đánh thức Vi Miểu và mọi người "…Không cần lặp lại đâu, hát xong liền rửa mặt súc miệng, đi ngủ đi, …van anh đấy…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!