Tề Yên Khách dửng dưng mở mắt nhìn, con ngươi xinh đẹp trong suốt đảo qua đảo lại.
_"Tôi không thích nói. Tề Yên Khách bĩu môi nói
Dịch Khiêm lạnh lùng nhìn y "Lý do?"
Tề Yên Khách cúi thấp đầu, thản nhiên đáp "Đừng ép tôi."
Dịch Khiêm cảnh giác nheo mắt, nắm tay Dịch Bách lui về phía sau một bước. Không khí nhất thời trở nên khẩn trương, tất cả mọi người đều nín thở, lo lắng nhìn hai người.
_"Cái kia…Anh ta bị tiêu chảy!" Cố Ngang cố ý muốn hòa giải, hắc hắc cười nói "Tiểu Hắc hại anh ta bị tiêu chảy."
_"Chẳng lẽ từ lúc lên lầu cho đến khi Nghê An tử vong, cậu ta đều ngồi trong nhà vệ sinh?" Dịch Khiêm liếc mắt nhìn Cố Ngang "Cậu có thể chứng minh?"
…Này, anh bảo tôi phải chứng minh thế nào đây!
Cố Ngang phẫn nộ quay mặt đi, nhìn Tề Yên Khách buồn bã nói "Này, đã dội nước chưa? Nếu không vớt lên cho anh ta xem!"
Chúng: "…"
Sắc mặt Dịch Khiêm nhất thời trở nên âm trầm, Dịch Bách nhanh chóng kéo tay hắn, nhỏ giọng nói "Anh, đừng hung dữ như vậy! Mọi người ngồi xuống hảo hảo nói chuyện…"
Cung Lý sợ hãi nói "Mọi người đừng như vậy…Thật đáng sợ…"
Chú Chí Sĩ cũng muốn làm dịu bầu không khí, liền cố gắng nở nụ cười sáng lạn nhất có thể, đứng dậy phân bánh ngọt đến trước mặt từng người "A ha, ha ha ha, mọi người ngồi xuống ăn chút gì đi! A ha ha ha …"
Dưới loại tình huống này, ai còn nuốt trôi nữa a! Cố Ngang không khỏi buồn bực, kéo Tề Yên Khách thấp giọng nói "Này, nói thật đi, vừa rồi rốt cuộc anh đã làm gì vậy? Vì sao không chịu nói…."
Tề Yên Khách mỉm cười nhìn cậu, đột nhiên tiến đến bên tai Cố Ngang, nhẹ nhàng thì thầm "Vừa rồi tôi…"
Khí tức ướt sũng đập vào vành tai, Cố Ngang đỏ mặt lên, cường bách chính mình tập trung lắng nghe "…Sao?"
_"…Đang tự, an ủi." Tề Yên Khách nói xong, đứng thẳng người dậy, mỉm cười nhìn cậu
Mẹ bà nó, cái này vốn không phải là bí mật a!
Cố Ngang run rẩy khóe miệng, chống lại ánh mặt tìm tòi của Dịch Khiêm, không khỏi chột dạ.
_"Cậu ta nói gì?" Dịch Khiêm hỏi
…. Mẹ bà nó, anh bảo tôi phải nói thế nào đây!
Cố Ngang đầu đầy hắc tuyến nhìn hai cô gái, do dự một lúc lâu, đành phải hướng Dịch Khiêm ngoắc ngoắc ngón tay "Cái kia…Ách…Anh lại đây! Bí mật của đàn ông a!"
_"?" Cung Lý và Dịch Bách
Vi Miểu nắm tay Cố Ngang, vui vẻ lúc ẩn lúc hiện, hoàn toàn không phát hiện bầu không khí dị thường của người lớn.
_"…" Dịch Khiêm bất mãn nhíu mày, vẫn đi qua
_"@#$%…." Cố Ngang lầm bầm bên tai hắn xong, lại nhịn không được xấu hổ ho khan "Ách, khụ khụ, chính là như vậy…"
_"…" Biểu tình trên mặt Dịch Khiêm nhất thời trở nên cứng ngắt
Hai cô gái khó hiểu nhìn bọn họ, Cố Ngang đành phải buông tay tỏ vẻ bất đắc dĩ. Chú Chí Sĩ cũng nhịn không được tò mò vảnh tai lên, lập tức bị Cố Ngang xua tay đuổi đi "Không có gì, không có gì, chuyện của con nít, chú đừng quản."
Chú Chí Sĩ bị tấm biển "Tôi là ông chú" đập trúng, hậm hực ngã xuống đất.
Dịch Khiêm trầm mặc một lúc lâu, rốt cuộc bình tĩnh trở lại, xoay người về chỗ ngồi, đỡ trán nói "Vậy…những người khác cũng nói thử xem, vừa rồi đã làm gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!