_Này, Cố Ngang, chơi bóng không?
Chuông tan học vừa vang lên, vài nam sinh đã hưng phất tụ lại. Cố Ngang một bên thu thập sách vở, một bên có lỗi lắc đầu.
_"Lại muốn qua chơi với trẻ em thiểu năng trí tuệ à?" Nam sinh cầm đầu bất mãn nhíu mày "Lớp trưởng! Định sưu tầm thẻ người tốt đổi quà sao?"
Học kỳ trước, lớp có tổ chức hoạt động "Học Lôi Phong: Yêu thương trẻ em thiểu năng trí tuệ", lúc đó có một đứa bé tỏ ra rất thân thiết với Cố Ngang, bởi vậy sau khi hoạt động kết thúc, Cố Ngang vẫn thường xuyên đến thăm đứa bé ấy.
_"…Đúng vậy, đúng vậy, sưu tập đủ 99 thẻ người tốt có thể đổi với chị lớp trên." Cố Ngang cười, vỗ lưng nam sinh, vác ba lô đứng lên "Mình đi trước nha."
_"Đi thôi!" Các nam sinh hi hi ha ha cười đi ra
Cố Ngang đang định chạy, bỗng nghe thấy một thanh âm rụt rè vang lên bên cạnh
_Cái kia…Cố Ngang!
_"Sao?" quay đầu lại, là Cung Lý. Đuôi ngựa thật dài kết hợp với áo sơ mi cùng váy, thoạt nhìn phi thường thanh thuần ngọt ngào.
Cung Lý chậm rãi đi đến trước mặt cậu, hai má ửng đỏ
_"…Mình cũng muốn tiếp tục tham gia hoạt động kia." Cô cố lấy dũng khí nhìn Cố Ngang, quanh co nói "Cho nên…Mình có thể hay không…"
_"Đương nhiên có thể a." Cố Ngang cười cười, đơn giản gợi nhớ "Nếu mình nhớ không lầm thì nhà cậu ở phố Thanh Hà đúng không? Trùng hợp có một cô bé cũng cùng khu phố với cậu…"
_"Không, mình…" Cung Lý vội vàng giải thích, chống lại ánh mắt khó hiểu của Cố Ngang, cô đột nhiên mất đi dũng khí, chán nản cúi đầu nói "…A được rồi, mình sẽ đi…đến nhà đứa bé đó."
_"Vậy thật cảm ơn cậu." Cố Ngang cười rạng rỡ, hai mắt sáng ngời "Cô bé nhất định sẽ rất vui."
Cung Lý ủ rũ gật đầu, sau đó thất tha thất thểu đi rồi
Cố Ngang dường như chợt nhớ ra cái gì, lớn tiếng hô "Cậu vừa mới tới hẳn sẽ làm cô bé sợ, đến lúc đó mình lại đưa cậu đi!"
Cung Lý ngẩn người, lập nức kinh hỉ nở nụ cười. Nụ cười lướt qua trong giây lát, cô lập tức đỏ mặt gật đầu, cầm túi xách đi ra phòng học.
_"Chậc chậc, lớp trưởng, cậu căn bản không cần sưu tầm đủ thẻ người tốt, chỉ cần cậu ra lệnh một tiếng mở ba hậu cung ba ngàn, nhất định sẽ có rất nhiều tiểu thư khuê các xếp hàng chờ được nhận vào nha!" Nam sinh kế bên nhỏ giọng trêu chọc.
_"Đừng nói bậy, mình với cậu ấy không hợp đâu." Cố Ngang cười đẩy nam sinh ra, xách túi đi rồi
_"Chỗ nào không hợp! Cung Lý đáng yêu như vậy a ~~~" Các nam sinh bắt đầu ồn ào "Cậu không cần thì cứ để cho chúng tôi a ~~~~"
Chỗ nào không hợp?
Tính! Hướng!
Cố Ngang vừa đi vừa thở dài. Tuy rằng con gái thật đáng yêu, nhưng cậu càng thích những cậu trai tinh xảo hơn, làm sao bây giờ?
Làm một mầm non gay bé nhỏ, cậu rất sớm liền hiểu được loại chuyện này nên điệu thấp là tốt nhất. Thời cấp hai, cậu đã bị cười nhạo suốt hai năm! May mắn cố gắng phấn gắng đậu vào một trường trung học ở tỉnh, cuối cùng cũng thoát khỏi đám đáng ghét kia.
Vì tạo dựng hình tượng thanh niên tốt xuất thân từ gia đình nông dân bần hàn, Cố Ngang vừa lên trung học liền trở thành kẻ thích giúp đỡ người khác, khiêm tốn hữu lễ, so với thằng nhóc nóng tính thích đánh nhau thời cấp hai hoàn toàn là hai phái cực đoan.
Bất quá, giang sơn dễ đổi, đánh chết cái nết không chừa.
Rất nhiều lần, Cố Ngang đều thiếu chút nữa nghẹn đến nội thương.
Ví dụ như hiện tại…
_Tú ân tú ái vừa ra lò! Đời người ham thích của lạ! Anh không yêu tôi, tôi liền đi tìm người mới!
Tiếng vang truyền kỳ văng vẳng bên tai, Cố Ngang run run khóe miệng bước vào cửa hàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!