Đôi mắt người đàn ông sâu hun hút, cố tình khóa chặt lấy tầm nhìn của cô.
Ngay sau đó, hơi thở của Trình Hoài Thứ phả vào cổ cô, đều đặn hít vào thở ra.
Mỗi hơi thở như một chiếc lông vũ cào nhẹ, kết hợp với câu nói vừa rồi quả thực khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Vai cô mỏng manh gầy gò, chỉ cần cắn nhẹ một cái có lẽ sẽ để lại dấu vết trên làn da mỏng manh.
Đường Ninh chậm rãi tựa vào mép tường, vừa định nói gì đó thì đôi môi ướt át đã lướt qua yết hầu nhô ra của anh.
Dù chưa trải sự đời nhưng cô cũng hiểu được rằng yết hầu của đàn ông là nơi không thể chạm vào.
Quả nhiên, thân hình Trình Hoài Thứ cứng đờ lại, như đang cố gắng kiềm chế sự bốc hỏa phía dưới không ngừng động đậy.
Đường Ninh giống như một đứa trẻ làm sai bối rối hắng giọng, lại lấy chai nước khoáng bên cạnh uống hai ngụm.
Vòm họng mát lành xua tan không ít bối rối đi kèm nụ hôn đó.
Nhìn đôi mắt long lanh như nước của cô, Trình Hoài Thứ trầm giọng cười khẽ, đầy ẩn ý nói: "Chú cũng bị em hôn rồi."
Anh kéo nhẹ cổ áo quân phục, thản nhiên nói: "Vậy là hòa nhau."
Đường Ninh: "…"
Một chút tâm tư xao xuyến vừa nhen nhóm trong lòng lập tức tan biến.
Cái gì mà anh cũng bị hôn chứ?!
Cô không cố ý mà, huống hồ cô còn chưa chạm vào môi anh.
Người đàn ông này sao có thể nói ra những lời "giảo hoạt" như vậy mà mặt không đổi sắc?
Cô bực bội lẩm bẩm: "Cháu có hôn đâu."
Tiếp đó, cô bổ sung thêm: "Hơn nữa, Thiếu tá Trình, số lần ứng trước của chú đã hết rồi…"
"Vậy thì em hôn lại đi?" Trình Hoài Thứ thành thật đưa ra lời đề nghị, càng trêu chọc tiến gần thêm vài phần.
Anh cũng không định làm thêm lần nào nữa.
Thứ nhất, nụ hôn đó thực sự là do anh l* m*ng, chỉ là nhìn thấy cô bình an vô sự còn có chút đáng thương, sự cứng rắn vẫn duy trì trong lòng anh đột nhiên mềm nhũn.
Thứ hai, đây là lều bên cạnh điểm y tế tạm thời, vì là đêm muộn nên người qua lại mới ít hơn nhiều, nhưng cũng không loại trừ khả năng có nhân viên cứu hộ đang làm nhiệm vụ ở gần đó, dù sao ôm ôm ấp ấp trong hoàn cảnh bất kỳ lúc nào cũng có người vào cũng có phần không hợp lý.
Đường Ninh chống vào ngực anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cháu không biết."
Thực ra, Đường Ninh hoàn toàn không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.
Cô thậm chí còn không biết cách hít thở, như thể chìm đắm trong biển cả mênh mông, chỉ có thể bị nhịp điệu của sóng đưa đẩy về phía trước, khi bị thiếu oxy thì giống như sắp chết đuối.
Ánh mắt Trình Hoài Thứ cháy bỏng, nhịn không được nói: "Thực ra chú cũng không biết."
"Sao lại không biết?" Cô mở to đôi mắt nhìn anh, những ngón tay thon dài vô thức đan vào nhau.
Rõ ràng người đàn ông này rất thành thạo, còn… dùng lưỡi nữa chứ.
Anh mặt không biến sắc, bình tĩnh giải thích: "Đó là tự học thành tài."
Trình Hoài Thứ thực sự không nói dối cô về chuyện này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!