Cô nín thở, lông mi run rẩy, tay đã bỏ ra khỏi túi mà không biết để đâu.
Nhìn cô gái nhỏ đỏ mặt đến mức không tự nhiên, Trình Hoài Thứ cười rung vai, không muốn vội vàng, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Được rồi, lên lầu đi."
Đường Ninh đầu óc choáng váng, nhìn vào mắt người đàn ông, phát hiện đôi mắt vốn lạnh lùng của anh giờ đây lại nhuốm màu h*m m**n nồng cháy.
Cô bỏ chạy như điên, đi thẳng đến cửa rồi một mạch lên lầu, tinh thần vẫn như đang lơ lửng trên mây.
Tắm xong, Đường Ninh nằm trên giường, vô thức nhớ lại một số đoạn trong tối nay.
Cái gì mà chú sẽ không nhịn được muốn hôn em cơ chứ?!
Rõ ràng anh vẫn là "người theo đuổi", tại sao lại… giống như một tên lưu manh vậy.
Hạ Đào không kìm nén được bản tính tò mò muốn hóng hớt, vội giục giã Đường Ninh: "Nhanh nhanh, kể cho tớ nghe xem, cậu và thiếu tá Trình tiến triển đến đâu rồi?"
"Tối nay anh ấy đã nói thẳng với tớ, nói muốn theo đuổi tớ." Đường Ninh kéo chăn lên đắp, cô co người trong chăn bông chỉ để lộ đôi mắt sáng lấp lánh.
Hạ Đào sốt ruột hỏi: "Cậu đồng ý rồi sao?"
Đường Ninh nhẹ giọng nói: "Thật ra thì cũng chưa hẳn, tớ cũng không biết anh ấy nhất thời hứng khởi với tớ hay là…"
Từ khi Trình Hoài Thứ thẳng thắn bày tỏ, cô tuy rất vui mừng nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Trước đó cô từng có linh cảm, nhưng cảm giác giấc mơ thành thật vẫn khiến người ta thấy không thực.
Hạ Đào bày mưu tính kế: "Vậy thì cứ để lão đó theo đuổi, xem biểu hiện của anh ta rồi quyết định có nên đồng ý hay không."
Ánh trăng tỏa ra ánh sáng mờ ảo, cả căn phòng chìm vào yên tĩnh .
Trong sự tĩnh lặng, cô từ từ nhắm mắt, khóe miệng không hiểu sao lại cong lên không ngừng.
Vậy thì cứ để anh theo đuổi một thời gian đi.
Bốn năm cô đều vượt qua được, lúc này chờ chút cũng không gấp gáp.
Đường Ninh và Hạ Đào đều có chuyến bay vào chiều ngày kia, hôm nay được coi là ngày cuối cùng ở Lâm Thành.
Đoàn biểu diễn không có nhiệm vụ gì, vào lúc chạng vạng, Đường Ninh tìm một tiệm trà địa phương để ngồi nghỉ ngơi.
Cô trang điểm nhẹ nhàng, nước da trắng trẻo, chỉ cần ngồi đó thôi cũng đủ thu hút sự chú ý của không ít người.
Bà chủ quán rất nhiệt tình tiếp đón: "Cô gái nhỏ, đây là trà đặc sản của Lâm Thành chúng tôi, hương vị đậm đà, đảm bảo cô uống một lần sẽ không quên được."
Đường Ninh cầm lên nếm thử, quả nhiên vừa vào miệng đã thấy hương trà lan tỏa.
Hạ Đào gọi điện thoại cho cô: "Này, Ninh Ninh, cậu ở đâu đấy?"
"Tớ ở tiệm trà, cần tớ ra đón cậu không?" Cô chống cằm, mắt khẽ cong.
Hạ Đào tiện thể hỏi: "Được, ngày mai chúng ta phải đi rồi, tớ đang ở chợ bên này chọn đặc sản, cậu có muốn mua cùng không?"
Không nói đến chuyện này thì Đường Ninh suýt quên, lần đến Lâm Thành này, Tô Hồi và Trình Bách Thành đều rất lo lắng cho tình hình của cô.
Đường Ninh nghĩ rằng có thể mang quà về cho hai người cũng là một lựa chọn không tệ, nên vội vàng trả lời: "Được."
Vừa ra khỏi tiệm trà, cô đã thấy Hạ Đào đang vẫy tay với mình.
Cô quấn chặt khăn quàng cổ, cũng vẫy tay với người đối diện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!