Chương 7: Hoàn

Người đó quát lớn: "Thế cậu nói cậu không muốn sống nữa, cậu muốn đền mạng cho họ? Đây không phải là dẫn dắt thì là gì?"

"Tôi đúng là không muốn sống nữa, tôi xuất thân nghèo khó, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, nương tựa vào chị gái mà sống, dựa vào việc học hành thi cử để thay đổi số phận, vốn tưởng tương lai sẽ tốt đẹp hơn, kết quả thì sao, gặp phải cả một nhà khốn nạn, không chỉ khiến bản thân mang một đống nợ, mà còn liên lụy anh rể tôi mất mạng, khiến chị tôi, người vốn đã khổ hơn tôi, lại trở thành góa phụ, khiến bé Cam Nhỏ nhà tôi tuổi còn nhỏ đã phải chịu cảnh long đong lận đận.

Tôi, với tư cách là kẻ đầu sỏ gây tội, cảm thấy mình tội đáng muôn chết."

"Tôi thật sự rất muốn giết họ, lấy một mạng của tôi đổi lấy cả nhà họ, tôi thấy đó là một món hời, nhưng anh nói đúng, nếu tôi làm vậy, người chị tàn tật của tôi phải làm sao? Đứa cháu gái bé bỏng của tôi phải làm sao?"

Lời nói của tôi khiến họ gần như không còn gì để nói, anh ta cố nén cảm xúc, một lúc lâu sau mới hỏi: "Vậy tại sao cậu lại xuất hiện ở hiện trường?"

"Tôi đến đòi nợ!" Một cảm giác khoan khoái khó tả ập đến trong lòng tôi: "Bọn họ sợ tôi đến tận nhà gây rối, nên đã trốn ở bên ngoài. Bọn họ khó khăn lắm mới dám mò về, tôi chẳng lẽ không phải tức tốc chạy đi đòi nợ à? Đó là hơn một trăm vạn đấy, là căn nhà của anh rể tôi, là nơi nương thân của chị tôi và bé Cam Nhỏ. Tôi không xông vào ngay khi họ vừa bước chân vào cửa, chẳng qua là vì tôi đang ở tỉnh khác, nếu không, bọn họ làm gì có cơ hội mà nấu bữa cơm giao thừa."

"Thế còn con dao?" Người đó tức giận hỏi: "Không phải cậu bị kích động à? Nhìn thấy xác chết, phản ứng đầu tiên không phải là bỏ chạy sao? Sao lại còn nhặt dao của hung thủ lên?"

"Anh sai rồi, tôi bị kích động không phải vì tôi sợ người chết, mà là tôi lo hung thủ vẫn chưa rời khỏi hiện trường, tôi cảm thấy tính mạng của mình bị đe dọa, vậy thì lúc đó, tôi nhặt con dao trên đất lên để chuẩn bị tự vệ, hoàn toàn hợp tình hợp lý, đúng không?"

Tôi đã chặn hết mọi nghi vấn của họ, rất lâu sau họ không hỏi vặn lại nữa.

Tôi cẩn thận hỏi: "Còn gì cần hỏi tôi nữa không? Tôi còn có thể giúp gì cho các người không? Nếu không, tôi có thể rời khỏi đây được chưa? Dù sao cũng đang là Tết, lại còn là ngày vui kẻ thù gặp báo ứng, tôi cũng mong được đoàn tụ với gia đình, tôi rất muốn nhanh chóng đi nói với chị gái, tôi không phải là kẻ giết người."

17

Cảnh sát rất lợi hại, nhưng lợi hại đến đâu cũng có những vụ án không phá được.

Hung thủ dường như đã chuẩn bị rất kỹ càng, ba mẹ Diệp Tinh đều bị một nhát dao cứa cổ, trúng ngay chỗ hiểm, hơn nữa không thể chết ngay lập tức, mà là mất khả năng hành động ngay tức khắc, sau đó mất máu quá nhiều dẫn đến hôn mê, cuối cùng mới chết.

Còn Diệp Tinh rõ ràng là có hành vi bỏ chạy, cho nên hung thủ mới cắt đứt gân tay gân chân của cô ta, cuối cùng, khi cô ta vẫn đang bò lết trên đất, khao khát trườn ra ngoài cửa, hung thủ đã nhắm thẳng vào đốt sống lưng của cô ta, cho cô ta một nhát dao chí mạng.

Về phần Diệp Thanh, dù sao cũng là một cô gái vừa mới thành niên, dù là cắt mũi hay khoét mắt, đều là hành vi trả thù sau khi nạn nhân đã chết, nguyên nhân tử vong thực sự là do bị va đập cực mạnh vào sau gáy.

Vậy đã chết rồi, tại sao cứ phải khoét mắt cắt mũi như vậy?

Sau đó, cảnh sát còn tìm tôi và chị gái tôi, họ muốn biết lúc cả nhà họ Diệp bị giết, chị tôi đang ở đâu.

Chị tôi nói chị đang ở nhà trọ cùng con gái gói sủi cảo, nhưng vì nhà nhà đều bận rộn đón Tết đoàn viên, mà nhà trọ của chúng tôi lại quá hẻo lánh, chị không tìm được nhân chứng nào khác.

Nhưng điều đó cũng không chứng minh được gì, bởi vì chúng tôi sẽ không rơi vào cái bẫy tự chứng minh, giả sử cảnh sát nghi ngờ chị tôi giết người, thì họ cần phải tìm ra bằng chứng liên quan để chứng minh chị phạm tội, chứ không phải là bắt chị tự chứng minh mình trong sạch.

Sau khi vất vả điều tra mà không có kết quả, cảnh sát không thể không chuyển mục tiêu sang Diệp Thanh, dù sao thì con bé này sau khi vào đại học, các mối quan hệ xã hội đúng là có hơi phức tạp.

Sau đó lại tiếp tục điều tra rất lâu, vẫn không có kết quả, vụ án này cuối cùng vẫn đành phải bỏ dở.

Nhưng họ hàng xa của nhà họ Diệp rất nôn nóng muốn thừa kế gia sản của họ, không lâu sau, kiểm kê ra mới biết nhà họ Diệp thực ra rất giàu có, hai căn nhà cho thuê, một căn để ở, một chiếc xe đi lại, ba mẹ Diệp có tiền gửi tiết kiệm, quỹ đầu tư… Gần cả trăm vạn, ngay cả trong tài khoản WeChat, Alipay của Diệp Thanh cũng có mấy vạn.

Nhưng Diệp Tinh lại không có một xu, tuy nhiên sau đó cảnh sát đã điều tra ra, Diệp Tinh đã dùng đủ mọi cách để đưa cho ba mẹ cô ta gần một trăm vạn, mà tất cả số đó đều là tiền của tôi.

Vì vậy, trước khi phân chia tài sản nhà họ Diệp, theo quy định của pháp luật cần phải trả các khoản nợ của Diệp Tinh, một trăm lẻ chín vạn mà tòa án đã phán quyết, tôi đã lấy lại không thiếu một xu.

Chúng tôi mua lại căn nhà của anh rể.

18

Lại một năm Giao thừa nữa, tối đó tôi đi làm về, bé Cam Nhỏ bảo tôi, mẹ đi đâu mất rồi.

Sau đó, tôi tìm thấy chị ở gần đồn cảnh sát, chị nhìn đồn cảnh sát đối diện với ánh mắt vô hồn, tôi hiểu ý chị.

Chị muốn tự thú, nhưng tôi đã ngăn chị lại.

Chị dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi: "Chị không ngủ được, chị không thấy an lòng. Không giết bọn họ không đủ để nguôi giận, nhưng giết bọn họ rồi, cả đời này chị cũng không thể an lòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!