Chương 6: (Vô Đề)

Giây phút đó, mọi oán hận của tôi đối với cô ta đều tan biến, tôi không trách cô ta vì tất cả những gì đã làm với tôi, tôi chỉ trách mình mệnh khổ.

Cái túi tiền nặng trĩu kia không còn là những đồng Nhân dân tệ lạnh lẽo nữa, mà là sinh mạng của anh rể tôi, cuộc đời của chị tôi, và tương lai của bé Cam Nhỏ.

Tôi vội vã xách chiếc túi đến quầy thu phí, vừa lấy tiền từ trong túi ra, vừa hối hả: "Nhanh lên, nhanh lên."

Nhân viên thu phí nhìn thấy nhiều tiền mặt như vậy, ban đầu hơi giật mình, sau đó nhanh chóng lấy máy đếm tiền ra, kết quả mới đếm được hai cọc, máy đã kêu báo động.

Tim tôi như nhảy lên tận cổ họng, hỏi: "Có tiền giả à?"

Người đó cúi đầu kiểm tra kỹ lưỡng, lúc ngẩng đầu lên thì cả người đều không ổn, môi run lẩy bẩy nói: "Bên... bên trong đều là tiền... tiền âm phủ."

15

Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng đó, tôi đều cảm thấy trời đất quay cuồng, cả thế giới như méo mó trong tâm trí tôi.

Tôi thật sự không tài nào hiểu nổi, rốt cuộc tôi đã gặp phải một gia đình thế nào vậy?

Càng không thể hiểu được, lúc trước tại sao tôi lại yêu Diệp Tinh, cứ như thể bị cô ta bỏ bùa vậy.

Lúc đó, ngay trước cửa sổ thu phí của bệnh viện, tôi đổ hết cả túi tiền lớn đó xuống đất, tôi bò rạp trên đất như một con chó để kiểm tra xem đó rốt cuộc là thứ gì.

Sau đó phát hiện, ngoại trừ hai cọc tiền thật ở ngay giữa lớp trên cùng, những cọc bên cạnh chỉ có vài tờ thật ở trên cùng và dưới cùng, ở giữa toàn bộ là tiền âm phủ, còn mấy lớp dưới, thì chỉ có một tờ thật ở trên và một tờ ở dưới, còn lại tất cả đều là tiền âm phủ.

Tôi cảm thấy mắt mình như ứ máu, vì nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu đỏ, tôi gào thét điên cuồng, nhìn quanh tìm một thứ gì đó tiện tay, cuối cùng rút thẳng một bình chữa cháy từ tủ cứu hỏa trong góc.

Tôi thật sự muốn giết người, lúc đó mọi người nhìn tôi cứ như đang nhìn một con quái vật, bảo vệ vốn đang đi tuần cũng ùa về phía tôi từ mọi ngả...

Tiếc là chưa kịp để tôi làm gì, tôi đã nghe thấy tiếng gào thét tuyệt vọng tột cùng của chị gái, vì không thể nói chuyện, tiếng kêu thảm thiết đó tựa như tiếng chim đỗ quyên kêu ra máu, bất cứ ai nghe thấy cũng đều đồng cảm với nỗi bi thương tột cùng ấy.

Mấy viên cảnh sát trong phòng thẩm vấn nghe xong đều ngơ ngác nhìn nhau, viên cảnh sát ngồi đối diện tôi hỏi: "Chuyện này xảy ra khi nào?"

"Hơn hai tháng trước."

Tôi cúi gằm mặt, cố giấu đi nước mắt giàn giụa, nhưng giọng nói khản đặc đã bán đứng tôi: "Tôi đã đến nhà họ, nhưng họ chạy cả rồi, ba mẹ Diệp Tinh đều đã nghỉ hưu, Diệp Tinh thất nghiệp, Diệp Thanh thất học, họ trốn rồi, tôi không tìm thấy, tìm thế nào cũng không thấy."

"Cho nên, cậu đã đợi họ về ăn Tết, đúng không?"

Tôi lắc đầu: "Các người tưởng thế là hết rồi à? Vẫn chưa đâu, số phận là một bàn tay có sức mạnh khổng lồ, khi nó đã muốn b*p ch*t anh, thì tuyệt đối sẽ không chừa cho anh một con đường sống."

"Hậu sự của anh rể tôi còn chưa lo xong, ngân hàng đã đến thu lại căn nhà của anh ấy. Trời lạnh như thế, tôi, chị gái tôi, và cả bé Cam Nhỏ đứng bơ vơ ngoài đường không biết đi đâu về đâu, gió lạnh như từng nhát dao sắc lẹm, hết lần này đến lần khác cứa vào thể xác và tâm hồn chúng tôi."

"Khi chúng tôi phải dùng một tấm di ảnh để che đi ô kính vỡ, thì bọn họ đang ngồi trong phòng điều hòa ấm như mùa xuân mà cười cười nói nói."

"Khi chúng tôi co ro trong góc tường gặm củ khoai tây lạnh ngắt, thì cả nhà họ hòa thuận vui vẻ quây quần bên bàn cơm thịnh soạn đón năm mới."

"Khi chúng tôi cảm thấy năm hết Tết đến, thức đêm thật khó khăn, thì bọn họ lại có thể không chút gánh nặng tâm lý mà mơ mộng về tương lai..."

Đột nhiên, tôi lại kích động, tôi thành tâm thành ý hỏi mấy viên cảnh sát trong phòng thẩm vấn: "Nếu là các người trải qua tất cả những chuyện này, các người có muốn giết người không?"

"Nhớ lại bộ mặt của ba mẹ cô ta, các người không muốn cắt cổ họng bọn họ, để kiếp sau họ không thể nói ra những lời teo não đó nữa à? Nếu là các người, các người không muốn hủy hoại gương mặt giả tạo của Diệp Tinh, đập gãy cái đốt sống lưng vặn vẹo của cô ta à? Nếu là các người, các người không muốn khoét mắt cắt mũi con nhóc Diệp Thanh vừa ngu vừa ác đó à?"

"Tuổi thơ của tôi rất thảm, tôi không cha không mẹ, tôi chỉ có chị gái. Chị gả cho anh rể, tôi mới có được một mái nhà cố định để che mưa che nắng. Anh rể không cao, không đẹp trai, cũng không có nhiều tiền, nhưng trong lòng tôi, anh ấy đã đóng vai trò của một người cha. Chúng tôi đều một lòng mong mỏi, chờ tôi tốt nghiệp đại học, gia đình chúng tôi sẽ ngày càng tốt hơn, nhưng tại sao số phận lại sắp đặt cho tôi gặp phải cô ta?"

Tôi lặp đi lặp lại: "Tại sao lại bắt tôi gặp cô ta? Nếu không gặp cô ta thì tốt rồi."

Tôi khóc lóc thảm thiết đến mức gần như co giật, có một nữ cảnh sát đi tới đưa cho tôi một chiếc khăn tay, ánh mắt tràn ngập sự đồng cảm với tôi.

Nhưng viên cảnh sát ngồi đối diện tôi vẫn không hề thay đổi sắc mặt: "Nhưng dù có như vậy, cậu cũng không nên giết người. Lúc giết người cậu sướng rồi, cậu có nghĩ đến hậu quả của việc giết người không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!