Chương 4: (Vô Đề)

Viên cảnh sát có phần không tin tưởng, hỏi: "Cô ta khiến cậu bồi thường nhiều tiền như vậy, còn qua lại mờ ám với người đàn ông khác, cậu muốn hủy hôn, cô ta không trả tiền cho cậu? Cho nên, cậu giết người?"

Tôi hoàn toàn không để ý đến lời của viên cảnh sát, tiếp tục nói: "Tức điên người nhỉ? Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu thôi."

9

Tôi đã hạ quyết tâm, mời cả người mai mối cùng đến nhà họ Diệp để hủy hôn.

Kết quả, họ dường như đã chuẩn bị từ trước, lời của tôi còn chưa kịp nói ra, họ đã cắn ngược lại một phát.

Mẹ của Diệp Tinh khóc lóc kể lể: "Sao số tôi lại khổ thế này? Cả đời không sinh được mụn con trai, chỉ nghĩ tìm được một chàng rể tốt để nương tựa, ai ngờ chọn tới chọn lui lại vớ phải một kẻ vong ân bội nghĩa."

"Lúc đầu đính hôn, nhà tôi có đòi hỏi gì của các người đâu, bốn mươi vạn tiền thách cưới đưa ra cũng chỉ là để cho đẹp mặt, tôi tay trái nhận lấy, tay phải đã trả lại rồi, chúng tôi còn chuẩn bị mua xe cho hai đứa, nhà cửa cũng định cho hai đứa một căn, nhà họ Diệp chúng tôi có lỗi gì với cậu?"

"Cậu làm lỡ dở con gái nhà tôi bao nhiêu năm nay, nói hủy hôn là hủy hôn à? Tổn thất của chúng tôi cậu đền nổi không?"

Ba của Diệp Tinh trước nay luôn điềm tĩnh, vậy mà lúc này lại thẳng tay ném vỡ cái ly, chỉ vào mặt tôi mắng chửi thậm tệ: "Đinh Cố Nhạc, cậu xem mình là loại đàn ông gì, nếu không phải vì dịch bệnh, hai đứa sớm đã kết hôn rồi, nói cho cùng, chẳng phải cậu tiếc rẻ chút tiền đó sao, về công, Diệp Tinh là giáo viên dạy múa cậu thuê, về tư, nó là vợ chưa cưới của cậu, nó vì cậu mà khổ tâm tuyển sinh, có gì sai?

Lẽ nào nó biết được khi nào dịch bệnh sẽ đến à?"

Tôi vì bù vào cái lỗ thủng do Diệp Tinh cờ bạc mà đến cả nhà của anh rể cũng phải thế chấp, tôi mà là kẻ tính toán mấy đồng tiền đó à?

Tôi đem những gì mình thấy nói cho họ biết, kết quả họ đều không tin, còn khăng khăng nói: "Cậu vì để hủy hôn, đúng là không từ thủ đoạn nào, vì để đạt được mục đích mà dám bôi nhọ sự trong sạch của con gái tôi?"

Ba của Diệp Tinh liên tục mắng tôi: "Làm nhục nho phong, đồ bại hoại trí thức."

Nhưng ông ta không biết rằng, khi ông ta nói những lời đó với tôi một cách đầy chính nghĩa, thì ông ta càng không xứng đáng làm thầy.

Ông ta thậm chí còn nói với tôi: "Đàn ông nuôi đàn bà là chuyện thiên kinh địa nghĩa, đây là truyền thống mấy ngàn năm nay, không nói đâu xa, chị gái cậu, hồi nhỏ là dựa vào ba mẹ cậu nuôi, sau khi kết hôn là dựa vào anh rể cậu nuôi, bây giờ cậu có tiền đồ rồi, có phải là dựa vào cậu nuôi không? Máu mủ ruột rà nhà họ Đinh cậu, cậu còn nuôi được, vợ chưa cưới của cậu, sao cậu lại không nuôi được?"

Hôm đó, người mai mối liên tục giữ tôi lại, bảo tôi đừng kích động, nếu không, tôi sợ mình thật sự sẽ ra tay.

Ông ấy khuyên tôi: "Sự việc xảy ra đột ngột, cậu cũng phải cho bậc trưởng bối như họ chút thời gian, đừng bàn chuyện lúc cả hai bên đều đang kích động, như thế chắc chắn sẽ hỏng bét."

Tôi thấy ông ấy nói có lý, nên đành về trước.

Kết quả, ngày hôm sau, em gái của Diệp Tinh là Diệp Thanh, một cô nhóc vừa mới thành niên, chạy đến ngoài sân nhà anh rể tôi, cầm loa phóng thanh gào lên.

"Mọi người mau đến mà xem, chính là nhà này đây, một lão già cô độc lấy một con mụ câm kém mình mười tuổi, một con mụ câm lại đi nuôi đứa em trai kém mình mười lăm tuổi, một nhà bốn người, đi cùng nhau ai cũng tưởng là ba thế hệ."

"Cái loại gia đình này, chị tôi còn không chê, làm việc nghĩa không chùn bước đính hôn với Đinh Cố Nhạc, lúc anh ta làm ăn phát đạt thì coi chị tôi như báu vật, làm ăn thất bát thì đổ tại chị tôi khắc, làm lỡ dở chị tôi mấy năm trời, bây giờ vì muốn hủy hôn mà còn bôi nhọ thanh danh của chị tôi, còn có công lý không? Còn có công đạo không?"

"Bây giờ anh ta làm bố mẹ tôi tức đến phát bệnh, chị tôi cũng không dám ra khỏi cửa, nhưng nhà chúng tôi chưa chết hết đâu nhé, loại người như thế này mà cũng là thủ khoa tỉnh thi đại học à? Cũng từng làm giáo viên dạy dỗ trẻ con à? Đủ thấy học vấn cao chỉ lọc được đám học dốt, chứ không lọc được đồ cặn bã."

10

Nó không chỉ cầm loa gào thét, mà còn livestream trên mạng.

Tuổi còn nhỏ mà gan cũng lớn thật, nó giật mớ tóc vàng hoe của mình, nói: "Tôi nhuộm tóc, anh ta liền đeo kính màu nhìn tôi, anh ta cho rằng con gái nhuộm tóc đều là loại không đứng đắn."

"Trong đầu anh ta toàn là đề thi hiện đại, nhưng tư duy thì còn ở thời nhà Thanh, phụ nữ phải làm vật phụ thuộc của đàn ông, cả đời làm trâu làm ngựa cho đàn ông."

"Trước đây anh ta mở lớp học thêm, vì muốn chị tôi làm giáo viên dạy múa miễn phí cho anh ta nên mới đính hôn với chị tôi, bây giờ lớp học thêm của anh ta mở không nổi nữa, chị tôi không còn giá trị lợi dụng, anh ta liền tìm mọi cách để hủy hôn."

Tôi nổi tiếng chỉ sau một đêm, ngay cả bé Cam Nhỏ đang học tiểu học cũng bị bạn học ở trường chế giễu, cười nhạo, thậm chí còn bị bạo lực, đến mức không thể đi học được nữa.

Sân nhà anh rể tôi ngày nào cũng có người ném đá làm vỡ kính, tạt sơn lên cửa, chị tôi ra ngoài mua thức ăn cũng bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ.

Tôi chưa kịp tìm Diệp Tinh thì cô ta đã gọi điện cho tôi, cô ta nói một cách rất ngông cuồng: "Anh muốn hủy hôn thì cứ hủy, nhưng tiền của anh có lấy lại được không, thì phải xem tâm trạng của tôi đã. Nếu anh nói chuyện nhỏ nhẹ với tôi, tôi vui vẻ biết đâu sẽ trả lại cho anh, còn nếu anh muốn cứng rắn đối đầu với tôi, thì tôi cũng nói cho anh biết, tôi không phải là đứa dễ bắt nạt đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!