Chương 2: (Vô Đề)

Chị tôi tên là Đinh Tử Duyệt, vì vậy, tên của tôi là Đinh Cố Nhạc, chính là ý muốn tôi chăm sóc cho chị gái.

Chỉ tiếc là, từ nhỏ đến lớn đều là chị gái chăm sóc tôi.

Thuở ấu thơ, chị thường cõng tôi trên lưng, đi khắp mọi nẻo đường bờ ruộng trong thôn.

Hễ có được thứ gì ngon, thứ gì vui, đều để dành cho tôi.

Sau khi ba mẹ qua đời, chị đã chống đỡ cả bầu trời cho tôi, che mưa chắn gió cho tôi.

Chị thức khuya dậy sớm làm lụng, chỉ để nuôi tôi khôn lớn.

Chị đã dành cho tôi mọi thứ mà chị cho rằng là tốt đẹp nhất, vậy mà chị vẫn luôn cảm thấy áy náy với tôi.

Chị cho rằng nếu chị không bị bệnh, gia đình đã không nghèo đến thế, tôi cũng sẽ không phải sinh ra trong một gia đình khốn khổ thế này.

Nếu không phải nhà quá nghèo, ba mẹ đã không vì chút lúa má mà mất mạng, tôi cũng sẽ không mất đi tình yêu thương và sự bảo bọc của ba mẹ khi còn nhỏ tuổi như vậy.

Chị không được học hành nhiều, nhưng lại rất kiên nhẫn dạy dỗ tôi, dạy tôi phải làm một người tốt.

Trông chị rất yếu đuối, nhưng trong thân hình mỏng manh ấy lại ẩn chứa một sức mạnh to lớn.

Mỗi khi tôi gặp trắc trở, chị luôn dạy tôi: "Từ từ rồi sẽ tốt lên thôi, đời người giống như đường đi vậy, càng đi sẽ càng thuận lợi, càng đi sẽ càng bằng phẳng, những 'khó khăn' của hôm nay, đều là bước đệm cho 'sung sướng' của ngày mai."

Chính vì có niềm tin như vậy, nên dù gặp phải khó khăn gì, tôi cũng đều gắng gượng vượt qua.

4

Năm tôi thi đỗ đại học, người chị ba mươi hai tuổi của tôi đã đi lấy chồng.

Anh rể hơn chị mười tuổi, là một người đàn ông mập mạp, thật thà, xét về ngoại hình, anh ấy và chị không hề xứng đôi, đứng cạnh nhau không giống vợ chồng, mà ngược lại càng giống ba con.

Trong lòng tôi rất sợ chị vì muốn gom học phí cho tôi mà phải chịu thiệt thòi.

Tôi bảo chị không cần thiết, tôi thi tốt, dù học trường nào cũng sẽ có trợ cấp và học bổng.

Nhưng chị nói với tôi, chị chọn anh rể là vì anh ấy là người tốt, anh ấy bằng lòng bao dung mọi thứ của chị, bằng lòng vì chị mà học ngôn ngữ ký hiệu, hơn nữa còn chăm sóc, che chở cho chị.

Vì lẽ đó, tôi đã rất ghen tị, tôi cảm thấy chị không cần tôi nữa.

Nhưng anh rể thực sự rất tốt, anh ấy không chỉ cho chị một chỗ dựa, mà còn cho tôi một mái nhà.

Suốt mấy năm từ cấp ba lên đại học, chúng tôi đều cảm thấy rất hạnh phúc.

Tôi học hành thành tài, công việc của anh rể thuận lợi, chị sinh được bé Cam Nhỏ.

Những lúc Tết đến, chúng tôi cùng nhau đốt pháo hoa, đón giao thừa, bé Cam Nhỏ sẽ vì mấy viên kẹo trong tay tôi mà chạy vòng quanh nhà đuổi theo tôi, giọng nói ngọt ngào gọi: "Cậu ơi, cậu ơi."

Dù mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhưng tôi có chị gái và anh rể, tôi thật sự cảm thấy mình rất may mắn, rất hạnh phúc, rất mãn nguyện.

Nguyện vọng lớn nhất của chúng tôi là tôi tốt nghiệp đại học, chị và anh rể muốn tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn, tôi muốn cải thiện mức sống của chị và anh rể, còn bé Cam Nhỏ thì chỉ đơn thuần là hy vọng ngày nào cũng được nhìn thấy tôi.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi trở về quê hương, mở một lớp học thêm, dựa vào thái độ chân thành và kiến thức uyên thâm, tôi nhanh chóng nổi bật giữa đám đồng nghiệp.

Cuộc sống của chúng tôi ngày một tốt hơn, nhưng không ai ngờ được, tôi đã gặp Diệp Tinh.

5

Cô ta đến lớp học thêm của tôi để ứng tuyển giáo viên dạy múa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!