Chương 8: U U không thể ăn, không cần ăn U U QAQ

Edit by Thiên Bách Nguyệt

i trước Thẩm Tịch Xuyên không vào Cố gia sớm như bây giờ.

Vì tai nạn giao thông, cậu mất cha mẹ mất cả chân trái của mình.

gia cảnh nhà họ Thẩm bình thường, sau khi cha mẹ cùng mất cậu chỉ có thể ở nhờ họ hàng, ở rất nhiều nhà nhưng vì tính cách âm u, chẳng chỗ nào cậu trụ được lâu.

Cả tuổi thơ của cậu bị người ta đá tới đá lui, như một gánh nặng ai ai cũng ghét bỏ.

Mãi đến khi lên cấp 3 cậu mới được đưa tới Cố gia.

Cố Khải Châu danh tiếng vang xa, gia cảnh giàu có, lúc nhỏ lại từng được cha mẹ cậu giúp đỡ, vì vậy sau khi đến Cố gia, Thẩm Tịch Xuyên không phải bị ném tới ném lui nữa.

Cậu vốn nghĩ rằng, Cố gia sẽ là chốn dung thân tốt nhất.

Thẳng đến mùa hè năm ấy, thiếu nữ du lịch ở Châu Âu kia trở về, phát hiện cô có thêm anh trai.

Thiếu nữ tuổi dậy thì kiêu căng tùy hứng, như một tiểu thú có ý thức lãnh địa cực cao, toàn thân đều biểu hiện sự kháng cự với người đột ngột xuất hiện trong gia đình cô.

Cô xé vở bài tập của cậu.

Mắng cậu là quái vật.

Thậm chí còn cố ý đẩy rơi xe lăn điện, mặc cậu một mình trong mưa không thể chuyển động, bị mưa xối đến sốt cao.

Nếu chỉ như vậy, Thẩm Tịch Xuyên còn chịu đựng được, dù sao từ nhỏ, ở hết nhà này đến nhà khác, cậu chưa bao giờ được hoan nghênh.

Nhưng duy nhất một điều cậu không cho phép bất kỳ ai đụng đến là cha mẹ cậu.

"...... Cái đồng hồ bỏ túi(1) này là cái gì?"

*Đồng hồ bỏ túi có ảnh:

Một ngày kia, di vật của mẹ mà cậu cất thật kỹ bị thiếu nữ ác ma tìm thấy.

"Cái này rất quan trọng với mày?"

Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của thiếu nữ vân vê chiếc đồng hồ bỏ túi tinh xảo.

Nụ cười ngây thơ hồn nhiên cùng khuôn mặt kế thừa sự ưu tú của cha mẹ kia, thật sự như nữ thần tươi sáng tốt đẹp trong lòng bao người cùng lứa.

Nhưng trong mắt Thẩm Tịch Xuyên, đó là ác mộng bao đêm, là ác mộng khủng khiếp nhất.

"Trả lại cho tôi......"

Ba chữ phát ra từ cổ họng, khớp hàm cậu phát run, không biết là do sợ hãi hay là vì oán hận.

Bên trong chiếc đồng hồ kia là tấm ảnh gia đình duy nhất của cậu.

Trong cuộc sống tâm tối vô vọng kia, chỉ có tấm ảnh này mới có thể giúp cậu ấm áp một chút, là vật chứng cho cậu biết mình cũng từng được yêu thương.

"Mày cướp đi ba tao, đồ vật gì đó, sao tao phải trả lại cho mày?"

Tiếng nói của thiếu nữ non nớt lại phát ra lời nói sợ.

Xoạt ——

Tấm ảnh bị xé nát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!