Chương 49: Mẫu đơn 03

"Ơ? Mấy người giao hoa để quên đồng nghiệp à?"

"Nhậm tiên sinh, chào ngài." Sau khi dỡ hết hoa trên xe tải xuống, một nhân viên đi tới chỗ Nhậm Triều Lan, nói: "Là thế này, hiện tại không phải là mùa thích hợp để cấy ghép mẫu đơn, nếu ép cấy ghép có thể ảnh hưởng đến việc ra hoa vào năm sau, nên chúng tôi đề nghị những chậu mẫu đơn này hãy giữ trong chậu trước, vài tháng sau chúng tôi sẽ cử nhân viên chuyên nghiệp đến để giúp ngài cấy ghép vào vườn hoa."

"Được." Nhậm Triều Lan chấp nhận lời đề nghị.

"Tôi nghe Nhậm Du tiên sinh nói rằng ngài định tự mình chăm sóc những bông hoa này?" Nhân viên tiếp tục nói: "Ngài có cần tôi hướng dẫn cách chăm sóc mẫu đơn không?"

Nhậm Triều Lan khẽ gật đầu, ra hiệu cho nhân viên nói chi tiết.

Nhậm Triều Lan chăm chú lắng nghe nhân viên hướng dẫn cách trồng và chăm sóc mẫu đơn. Dương Kỷ Thanh đứng bên cạnh, nhẹ nhàng cầm một chiếc lá mẫu đơn, nhìn gương mặt nghiêng của Nhậm Triều Lan, mải mê suy nghĩ, trong đầu không ngừng nhớ lại ánh mắt của Nhậm Triều Lan vừa nãy nhìn anh.

Cảm xúc mãnh liệt đó không phải lần đầu anh thấy trong mắt Nhậm Triều Lan, mỗi lần Nhậm Triều Lan nhìn anh đều lộ ra ánh mắt như vậy. Phần lớn thời gian, Nhậm Triều Lan kiềm chế được, không biểu lộ rõ ràng, nhưng đôi khi cũng không kiềm chế được, giống như vừa rồi, cảm xúc trong mắt mãnh liệt đến mức khiến người ta không đỡ nổi. Một người đàn ông thích phụ nữ như anh, cũng bị ánh mắt đó làm cho tim đập lỡ một nhịp.

Dương Kỷ Thanh đột nhiên tò mò, Nhậm Triều Lan đã tưởng tượng ra câu chuyện tình yêu mãnh liệt đến mức nào mới có thể biểu lộ tình cảm mạnh mẽ như vậy?

Mặc dù tò mò, nhưng Dương Kỷ Thanh không định hỏi chuyện này trước khi Nhậm Triều Lan khôi phục lại bình thường. Bây giờ mà nói chuyện này với Nhậm Triều Lan, chắc chắn hắn sẽ nhấn mạnh mối quan hệ chồng chồng của bọn họ, nghĩ đến đó anh đã thấy đau đầu.

Nhân viên giao hoa hướng dẫn xong cách chăm sóc mẫu đơn, còn đưa cho Nhậm Triều Lan một cuốn sổ tay hướng dẫn trồng mẫu đơn, rồi mới chào từ biệt.

Hai chiếc xe tải nhỏ ở ngoài cổng sân quay đầu, lần lượt rời đi, Dương Kỷ Thanh nhận ra ngoài cổng vẫn còn một người đứng đó. Đó là một người đàn ông trẻ mặc áo sơ mi trắng, đeo túi bên vai, kính gọng bạc, trông rất nho nhã.

"Ơ? Mấy người giao hoa để quên một đồng nghiệp?" Dương Kỷ Thanh nhìn người đàn ông đứng ở cổng, hỏi Nhậm Triều Lan đứng bên cạnh. Vừa nãy anh không chú ý nhìn kỹ bốn người giao hoa, nên nhầm tưởng người này là nhân viên giao hoa.

"Dương tiên sinh, Nhậm tiên sinh, tôi là Trình Vũ thuộc đội điều tra ngoại cảnh của Cục Điều Tra Đặc Biệt. Tôi đến để giao chứng minh thư cho các anh." Người thanh niên ngoài cổng nghe rõ lời Dương Kỷ Thanh nói nên mỉm cười lên tiếng.

"Ồ đúng rồi! Tôi quên nói là hôm nay người của Cục Điều Tra Đặc Biệt sẽ mang chứng minh thư đến." Dương Nhất Lạc nói, sau đó nhanh chóng ra mở cổng cho Trình Vũ vào.

Sáng nay, Trình Vũ đến khu nhà cũ của bọn họ để giao chứng minh thư, phát hiện bọn họ đã chuyển nhà nên gọi điện hỏi Nhậm Du, trước đó Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan khi đăng ký thông tin đã để lại số điện thoại của Nhậm Du.

Khi Nhậm Du nhận được cuộc gọi của Trình Vũ, anh ta vừa từ trại trẻ mồ côi về không lâu. Anh ta đưa địa chỉ nhà mới cho Trình Vũ, nghĩ rằng mọi người đang nghỉ ngơi nên đề nghị Trình Vũ buổi chiều hãy đến. Nhưng sau khi thức dậy, Nhậm Du lại quên thông báo điều này cho Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan.

Sau khi dẫn Trình Vũ vào nhà, Nhậm Du và Dương Nhất Lạc vào bếp chuẩn bị trà bánh, Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan đưa y vào phòng khách.

"Đây là chứng minh thư của hai vị, xin nhận lấy." Trình Vũ lấy ra hai phong bì từ túi đeo vai, đặt trước mặt Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan, sau đó giải thích: "Ban đầu lẽ ra là trưởng khoa Cừu, người đã đăng ký cho hai vị mang đến, nhưng không may là mấy ngày nay ông ấy đã đi công tác. Vừa lúc tôi có việc đến thành phố Z nên cục nhờ tôi mang đến cho hai vị."

Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan cảm ơn Trình Vũ rồi mở phong bì xem chứng minh thư của bọn họ.

Chứng minh thư cũng bình thường, chỉ có điều ảnh trên đó hai người đều để tóc dài, bọn họ chụp ảnh lúc chưa cắt tóc. Tóc dài không vấn đề gì, nhưng khi đó Nhậm Triều Lan mặc đồ tang, trông có chút không phù hợp.

"Lúc đó anh nên thay quần áo trước khi chụp ảnh." Dương Kỷ Thanh nhìn chứng minh thư của Nhậm Triều Lan nói. Mặc đồ tang chụp ảnh chứng minh thư, trông thật không hay, mặc dù cả hai đều đã từng sống lại từ cõi chết.

"Nếu không hài lòng với ảnh, có thể đến đồn công an làm lại chứng minh thư." Trình Vũ nói: "Hộ khẩu của hai vị đã được ghi vào hệ thống, chứng minh thư có thể làm lại bình thường ở đồn công an."

"Anh có thời gian thì đi chụp lại đi." Dương Kỷ Thanh vỗ vai Nhậm Triều Lan, rồi quay sang Trình Vũ, "Cậu có thể nhìn thấy linh hồn?"

Sau khi Trình Vũ ngồi xuống, ánh mắt y không tự chủ nhìn về phía linh hồn của Thẩm Uyển trôi nổi trên tụ âm trận.

"Tôi không có thiên phú cao, chỉ có thể thấy âm hồn mờ mờ, muốn nhìn rõ phải nhờ đến cặp kính này." Trình Vũ chỉ vào chiếc kính trên mũi, rồi lại nhìn về phía Thẩm Uyển: "Tôi mạn phép hỏi một chút, tại sao âm hồn này lại ở đây?"

"Âm hồn này bắt từ nhà của người ủy thác, chuyện đã được giải quyết, vài ngày nữa cô ấy sẽ rời đi." Dương Kỷ Thanh phớt lờ việc Thẩm Uyển phản bác mình không phải bị bắt, đổi giọng hỏi Trình Vũ, "Tôi nghe nói Cục Điều Tra Đặc Biệt là cơ quan quốc gia chuyên xử lý các vụ án liên quan đến huyền thuật?"

"Đúng là như vậy." Nhậm Du và Dương Nhất Lạc mang trà bánh đến, Trình Vũ cảm ơn rồi quay đầu lại, thấy ánh mắt của Dương Kỷ Thanh nhìn y thân thiện hơn nhiều.

Trình Vũ: "?"

Nhậm Triều Lan liếc nhìn Dương Kỷ Thanh, gần như đoán được Dương Kỷ Thanh muốn hỏi gì.

Dương Kỷ Thanh tiếp tục hỏi: "Các vụ án liên quan đến huyền thuật đều được ghi chép lại trong cục của các cậu đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!