"Thiếu gia, cậu lại đang đùa với tôi rồi."
[Mọi người đang nói chuyện quan trọng sao?] Một giọng nói từ góc phòng khách, nơi có tụ âm trận, vang lên từ Thẩm Uyển: [Có cần tôi tránh đi không?]
"Tuỳ tiện, cũng không có gì bí mật." Dương Kỷ Thanh đưa máy tính bảng cho Dương Nhất Lạc, để cậu và Tưởng Tùng xem tài liệu điện tử bên trong. Anh và Nhậm Triều Lan thì cầm lấy bản giấy mà Nhậm Du đã in ra.
Thẩm Uyển nghe Dương Kỷ Thanh nói vậy, cũng không di chuyển. Ban ngày dương khí nặng, gần đó cũng chỗ nào cũng đều có dương khí nặng, không ở trong tụ âm trận thì đối với cô cũng khá khó chịu.
Dương Kỷ Thanh ngồi dựa vào ghế sofa, cẩn thận đọc từng dòng chữ trên tờ giấy.
Mười năm trước, thuật sĩ Triệu gia bị sát hại, chết tại nhà máy khai thác than ở thành phố K...
Tám năm trước, thương gia giàu có Dụ Vươngc Huy, chết ở biệt thự của mình ở thành phố D...
Năm năm trước, thuật sĩ Diêu Thiện, chết ở căn hộ thành phía tây thành phố D...
Ba vụ án này đều là những vụ án cũ, nhưng thông tin mà Nhậm Thiếu Trạch tìm được lại chi tiết đến bất ngờ. Thông tin về ba nạn nhân, hiện trường vụ án và gia đình của bọn họ đều được ghi chép rõ ràng. Hai thuật sĩ đã không còn người thân nào còn sống, gia đình của thương gia Dụ Vươngc Huy đã di cư ra nước ngoài sau khi ông bị sát hại và không quay trở lại.
Dù thông tin về ba nạn nhân được ghi chép chi tiết, nhưng các manh mối cũng bị cắt đứt hoàn toàn. Theo những gì trong tài liệu, không có bất kỳ manh mối nào để tiếp tục điều tra.
Dương Kỷ Thanh đọc đi đọc lại tờ giấy ba lần rồi nhấc tay bóp trán, nhìn về phía Tưởng Tùng đang ôm máy tính bảng, ngồi chen chúc cùng Dương Nhất Lạc trên ghế đơn.
"Tưởng Tùng, cậu có nhìn thấy manh mối gì không?" Dương Kỷ Thanh hỏi. Tưởng Tùng từng tận mắt chứng kiến hiện trường vụ án của thuật sĩ mà hắn ta khế ước, có lẽ có thể nhìn ra điều gì đó mà anh không chú ý đến.
"Không có." Tưởng Tùng gục đầu lên màn hình máy tính bảng.
"Hắn ta thậm chí còn không nhận ra hết các chữ..." Dương Nhất Lạc ngồi bên cạnh mỉa mai.
"Ông đây chỉ tốt nghiệp tiểu học, biết được như vậy là tốt rồi!" Tưởng Tùng không phục, hét lớn với Dương Nhất Lạc.
"Tưởng Tùng, về hiện trường vụ án của thuật sĩ mà cậu đã khế ước, cậu có thể kể lại chi tiết một lần nữa không?" Dương Kỷ Thanh không mong đợi Tưởng Tùng có thể nghiên cứu ra điều gì từ những dòng chữ trong tài liệu, nên chuyển sang hỏi về chi tiết vụ án của thuật sĩ mà hắn ta khế ước.
Dương Kỷ Thanh đã từng hỏi Tưởng Tùng về tình hình vụ án của thuật sĩ mà hắn ta đã khế ước. Lần đó, lời kể của Tưởng Tùng rất ngắn gọn, hoàn toàn không có chi tiết nào có thể tham khảo.
"Lần trước tôi đã kể rất chi tiết rồi." Tưởng Tùng im lặng một lúc, rồi lại kể lại hiện trường vụ án của thuật sĩ mà hắn ta khế ước là Trương Mạn Mạn.
Đó là hình ảnh mà hắn ta không muốn nhớ lại, nhưng hắn ta biết, chỉ cần hắn ta muốn trả thù cho cô ấy, thì đó là hình ảnh mà hắn ta phải nhớ rõ.
"Hôm đó tôi bị Trương Mạn Mạn sai đi làm việc, khi quay về thì phát hiện cô ấy đã chết trong khách sạn. Cảnh sát đã khám nghiệm hiện trường, không có dấu vết nào cho thấy có người lạ xâm nhập vào phòng. Tôi phát hiện trên người cô ấy có dấu vết của lời nguyền, có thể cô ấy đã chết do lời nguyền của thuật sĩ. Cô ấy nằm thẳng trên giường, trên người đặt một Lệnh Trảm có dấu đỏ."
"Cậu thử nghĩ lại xem, vụ án của thuật sĩ mà cậu đã khế ước có điểm chung nào với ba vụ án này ngoài Lệnh Trảm không?" Dương Kỷ Thanh tiếp tục hỏi.
"Không có." Tưởng Tùng nằm dài ra sàn.
Câu chuyện đến đây thì không cần thiết tiếp tục nữa. Dù ba vụ án Lệnh Trảm mà Nhậm Thiếu Trạch cung cấp có rất nhiều thông tin, nhưng khi liên kết với vụ án của thuật sĩ khế ước với Tưởng Tùng, bọn họ vẫn không thể tìm ra manh mối nào.
Thông tin khó khăn lắm mới có được, không ngờ cuối cùng lại trở thành vô ích.
Phòng khách trở nên yên lặng.
"Nhưng mà, nói về Lệnh Trảm, ba vụ án Lệnh Trảm này giống hệt với Lệnh Trảm của Trương Mạn Mạn." Tưởng Tùng nằm im một lát rồi đột nhiên ngồi dậy, tìm hình ảnh của ba vụ án trên máy tính bảng, kéo ra để trên cùng một màn hình rồi giơ lên cho Dương Kỷ Thanh xem, "Nhìn xem, không chỉ giống nhau về hình thức, mà còn cùng dùng loại gỗ hải tùng. Còn Lệnh Trảm của Dương gia thì dù có ngoại hình giống nhưng lại dùng gỗ lim."
Dương Nhất Lạc: "Rồi sao nữa?"
Tưởng Tùng: "Rồi... tôi cảm thấy Lệnh Trảm của Dương gia rất đặc biệt."
Dương Nhất Lạc: "..."
Nhậm Triều Lan nhìn lướt qua máy tính bảng của Tưởng Tùng rồi nói: "Có thể Lệnh Trảm bằng gỗ tùng mộc là nhằm vào một người, còn Lệnh Trảm bằng gỗ lim là nhằm vào cả một gia tộc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!