Chương 122: Đăng cơ 10

"Đây là ly rượu em nợ anh ở Vọng Kinh Các."

Đợi đến khi bầu trời phía đông bắt đầu sáng dần, khí vận long mạch không khống chế được toàn bộ tản vào không trung, Cục điều tra đặc biệt nhanh chóng bắt tay vào giải quyết hậu quả.

Đinh Minh đứng trước tòa nhà tổng bộ tập đoàn Triệu thị ra lệnh.

Đầu tiên là phong tỏa toàn bộ tòa nhà tổng bộ tập đoàn Triệu thị, đồng thời liên hệ với người phụ trách tập đoàn Triệu thị, lấy danh nghĩa công an yêu cầu tiến hành kiểm tra an toàn khẩn cấp đối với tòa nhà công ty bọn họ, đề nghị tập đoàn Triệu thị sắp xếp cho nhân viên làm việc ở nhà vài ngày.

Sau đó lại yêu cầu mọi người rời khỏi tòa nhà. Dương Kỷ Thanh và những người tham chiến có thể trực tiếp rút khỏi hiện trường. Nhân viên an ninh và những nhân viên không liên quan khác của tòa nhà, để lại phương thức liên lạc là có thể về nhà. Một đám thuật sĩ của Trảm Tự Hội toàn bộ áp giải về về tổng bộ của Cục điều tra đặc biệt để giam giữ thẩm tra xử lý.

Tiếp theo cử nhân viên chuyên môn về trận pháp vào tòa nhà để tìm kiếm và đánh dấu các điểm chôn pháp khí của trận pháp khí vận long mạch, sau đó sẽ cho công nhân vào tháo dỡ tường.

Đinh Minh không rời khỏi hiện trường dù chỉ một bước, bận rộn không ngừng.

Anh ta vừa gọi xong một cuộc điện thoại, thở phào nhẹ nhõm, thoáng nhìn thấy Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan lên xe Nhậm gia.

Đinh Minh bảo cấp dưới báo cáo công việc chờ đợi một chút rồi nhanh chóng bước tới chiếc Range Rover mà Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan vừa lên, gõ cửa sổ ghế lái.

Nhậm Du hạ cửa sổ xe xuống.

Đinh Minh đặt một tay lên nóc xe, cúi đầu chào Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan ở ghế sau, sau đó cách một Nhậm Du, bắt đầu nói chuyện với Nhậm Thiếu Trạch đang ngồi ở ghế phụ.

"Các anh đi luôn à?"

"Không thì ở lại làm việc không công cho Cục điều tra đặc biệt của các cậu à?" Nhậm Thiếu Trạch quay đầu nhìn Đinh Minh.

"Tôi có thể xin tiền lương cho các anh." Đinh Minh nghiêm túc nói.

"Cậu quay đầu nhìn lại phía sau xem, cậu chắc chứ?" Nhậm Thiếu Trạch cười như không cười nói.

Đinh Minh nhìn theo hướng Nhậm Thiếu Trạch chỉ. Phía sau là một hàng dài xe của Nhậm gia từ bãi đỗ xe lái ra, ước chừng có ba bốn chục chiếc. Mỗi xe có bốn người, tổng cộng đã hơn trăm người, chưa kể có xe còn nhiều hơn bốn người.

Nhậm gia tới dần dần, anh ta trước đó không thấy hết, không ngờ lại có nhiều người đến vậy. Nếu chỉ xin lương cho mười mấy người thì còn tạm được, nhưng hơn trăm người thì cục không đủ khả năng chi trả.

"Tạm biệt! Chúc các cậu lên đường suôn sẻ!" Đinh Minh quyết đoán lui về phía sau hai bước, phất tay lớn tiếng tạm biệt.

Nhậm Thiếu Trạch cười nhạo, sau đó ra hiệu cho Nhậm Du lái xe.

Nhậm Du khởi động xe đi ra ngoài, đoàn xe phía sau cũng từ từ di chuyển theo.

Đinh Minh nhìn từng chiếc xe đi qua trước mắt mình, có chiếc là xe sang chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra, cũng có chiếc là xe thương vụ tuy khiêm tốn nhưng không hề rẻ.

"Thật có tiền." Đinh Minh không nhịn được cảm thán nói.

"Nhị sư huynh, cố gắng làm việc nhé, em và Phù Cẩn đi trước đây!" Lại có một chiếc xe sang khác chậm rãi đi ngang qua Đinh Minh, Phương Hạ thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, gửi lời động viên chân thành tha thiết đến sư huynh đồng môn.

"Cậu cũng không phải người Nhậm gia, cậu ngồi trên xe người ta làm gì? Xuống đây hỗ trợ cho sư huynh!" Đinh Minh từ chối sự động viên, ra lệnh gọi sư đệ.

"Em phải đưa Phù Cẩn đi ăn sáng ở Nhậm gia, không rảnh, bye bye!"

"Vô tình vô nghĩa!"

"Em sẽ nhớ chụp ảnh và chia sẻ bữa sáng với anh qua mạng."

"Cút đi!"

Đinh Minh vừa đưa mắt nhìn đoàn xe Nhậm gia rời đi, quay sang nhìn cấp dưới đang chờ.

"Chuyện gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!