Chương 120: Đăng cơ 08

"Không ấn tượng, không nhớ rõ."

Hạ Chu rời khỏi phòng triển lãm không bao lâu, Phùng Lộc Xuân chợt nghe được tiếng bước chân dồn dập từ hành lang bên ngoài truyền đến.

Cửa phòng triển lãm vừa đóng chưa đầy một phút đã bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra. Một người đàn ông đầu hói bám vào khung cửa, chưa kịp thở đều đã hoảng hốt hô to: "Phùng đại sư, không xong rồi, có người xông vào!"

Phùng Lộc Xuân quay đầu nhìn về phía cửa phòng triển lãm, người đàn ông đầu hói đối diện với ánh mắt mang chút từ ái, trong lòng bỗng dâng lên sợ hãi, không nhịn được co rúm lại một chút, lại cẩn thận gọi nhỏ một tiếng: "Phùng... Phùng đại sư?"

Ánh mắt của Phùng Lộc Xuân rơi vào phía sau người đàn ông, bình tĩnh nói: "Ta đã nhìn thấy rồi."

Người đàn ông ngẩn ra, chậm rãi quay đầu nhìn phía sau mình, sau đó thấy được một người đàn ông dáng người cao ráo, dung mạo tuấn tú.

Dương Kỷ Thanh đối diện với ánh mắt sợ hãi của người đàn ông, cong mắt, mỉm cười với anh ta: "Cảm ơn anh đã dẫn đường cho tôi."

Nơi này là tầng 28, cũng không phải tầng 36 cao nhất. Có người ở tầng này đã bấm thang máy mà Dương Kỷ Thanh đi, nhưng chưa kịp đợi thang máy lên đã rời đi, khiến thang máy mở cửa ở tầng 28.

Dương Kỷ Thanh vốn định ấn nút đóng cửa tiếp tục đi lên, nhưng khi ấn nút đóng cửa, lại nghe thấy một người nói chuyện với một người khác. Người này bảo đối phương đi thông báo cho những người khác, còn anh ta đi phòng triển lãm tầng này tìm Phùng đại sư.

Nhiệm vụ của Dương Kỷ Thanh không phải là xử lý các thuật sĩ canh giữ của Trảm Tự Hội, nếu không gặp phải tình huống người bên mình rơi vào khó khăn, thì anh nên nhanh chóng lên tầng cao nhất tìm Triệu Thừa Huy. Nhưng cái tên "Phùng đại sư" khiến anh chú ý, trước khi kịp phản ứng, tay anh đã vô thức giữ cửa thang máy đang đóng lại.

Sau khi cửa thang máy mở ra một lần nữa, Dương Kỷ Thanh suy nghĩ một chút rồi thuận thế bước ra khỏi thang máy, theo phương hướng tiếng nói chuyện lúc nãy, đuổi theo người đàn ông đầu hói này, rồi gặp "Phùng đại sư" trong phòng triển lãm rộng lớn.

Khi nhìn thấy Phùng Lộc Xuân ưỡn lưng ngồi ở giữa trận pháp, Dương Kỷ Thanh cảm thấy ngoài ý muốn, lại giật mình.

Anh ngoài ý muốn chính là vì Phùng Lộc Xuân lớn tuổi như vậy mà vẫn dính líu đến chuyện của Triệu Thừa Huy. Anh giật mình chính là khó trách lúc trước Phùng Lộc Xuân ở trong truân lung biệt thự Triệu gia, không chỉ không xuất lực, mà còn cản trở. Anh vốn tưởng rằng Phùng Lộc Xuân và Thôi Chấn Thư giống nhau, là mồi nhử mà kẻ địch dụ anh bước vào truân lung, không xuất lực chỉ là lớn tuổi tinh thần không tốt, hiện tại xem ra là hoàn toàn cố ý không giúp.

"Phùng đại sư, người này để tôi xử lý." Người đàn ông đầu hói xắn tay áo, lộ ra pháp khí hình vòng tay, chuẩn bị ra tay với Dương Kỷ Thanh.

"Cậu trở về chỗ cũ canh gác, hắn để ta xử lý." Phùng Lộc Xuân đứng dậy, bác bỏ lời thỉnh chiến của người đàn ông.

"Hả? Nhưng mà..."

"Còn không mau đi!" Phùng Lộc Xuân quát nhỏ.

"Tôi đi ngay đây."

Người đàn ông nói xong, vòng qua Dương Kỷ Thanh, vừa đi vừa quay đầu nhìn rồi rời khỏi theo hành lang bên ngoài.

"Phùng lão tiên sinh, đã lâu không gặp." Dương Kỷ Thanh cũng không để ý đến người đàn ông vừa rời đi, anh chắp tay sau lưng thong thả đi vào phòng triển lãm, đối mặt với ánh mắt có chút hờ hững của Phùng Lộc Xuân: "Phùng lão tiên sinh, ông có thể cho tôi biết, tại sao ông lại không tiếc mọi giá, muốn nghịch thiên cải mệnh, giúp Triệu Thừa Huy lên làm hoàng đế không?"

"Đương nhiên là bởi vì cậu."

"Vì tôi?" Dương Kỷ Thanh sửng sốt, sau đó buông tay nói: "Tôi chưa từng nói để ông đi giúp Triệu Thừa Huy lên làm hoàng đế. Hơn nữa, so với việc để Triệu Thừa Huy lên làm hoàng đế, tôi còn hy vọng hắn có thể lên làm thái giám."

"Dương Kỷ Thanh, cậu từng đứng đầu Dương gia năm ấy, cậu còn nhớ Phùng Khải An không?" Phùng Lộc Xuân hỏi.

"Phùng Khải An?" Dương Kỷ Thanh hạ mắt suy tư một lát rồi trả lời: "Không ấn tượng, không nhớ rõ."

"Hơn 400 năm trước, Phùng gia chủ Phùng Khải An, một trong tứ đại gia thần toán kinh thành, cậu dám nói cậu không nhớ rõ sao?" Phùng Lộc Xuân bị Dương Kỷ Thanh nhẹ nhàng phủ định chọc giận, ông trừng mắt, trên mặt bởi vì phẫn nộ đỏ lên: "Phùng Khải An từng cùng cậu đại chiến ở Đắc Ý lâu, cậu dám nói là cậu không nhớ rõ sao?"

"Ông nói về tứ đại gia thần toán ở kinh thành, tôi đây nhớ rõ, đều là bại tướng dưới tay tôi." Dương Kỷ Thanh thản nhiên nói: "Ông muốn nói Phùng Khải An đại chiến với tôi ở Đắc Ý lâu, tôi đây vẫn không có ấn tượng. Tôi chỉ nhớ có một Phùng gia chủ hèn nhát thích cưỡng đoạt dân nữ, bị rượu và sắc đẹp làm cho kiệt quệ, là người đầu tiên trong tứ gia chủ nhận thua."

"Dương! Kỷ! Thanh!"

"Đừng kích động, kích động có hại cho sức khỏe." Dương Kỷ Thanh hời hợt an ủi Phùng Lộc Xuân một câu: "Nhưng mà, nói như vậy, ông là hậu duệ Phùng gia?"

"Đúng vậy!" Phùng Lộc Xuân hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại: "Bệ hạ hứa với tôi, chỉ cần tôi giúp hắn đăng cơ xưng đế, tôi sẽ là quốc sư của vương triều Triệu thị, đến lúc đó tôi có thể sửa đổi sử sách, rửa sạch danh tiếng cho tổ tiên Phùng gia tôi!"

"Ông gọi đó là rửa sạch danh tiếng cho tổ tiên? Chẳng phải nên gọi là bịa đặt sao?" Vẻ mặt Dương Kỷ Thanh ngạc nhiên nhìn Phùng Lộc Xuân: "Ông thật sự là một chút chí khí cũng không có. Nếu tôi có một hậu duệ như ông, nhất định sẽ treo ông lên mà đánh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!