Chương 12: Chiếc nhẫn cưới 02

Ba đồng tiền cổ từ tay Dương Kỷ Thanh được ném ra.

Dương Nhất Lạc ngồi thẳng dậy, đôi mắt chăm chú dõi theo động tác của Dương Kỷ Thanh. Đây là lần đầu tiên cậu được tận mắt chứng kiến Dương Kỷ Thanh bói toán, nên phải cẩn thận quan sát kỹ càng năng lực của người đứng đầu Dương gia.

Dương Kỷ Thanh không niệm câu mở đầu, động tác ném đồng tiền cũng rất tùy ý, thậm chí còn có phần lơ đãng, nhưng khi ba đồng tiền rời tay và lật ngược trong không trung, chúng bỗng trở nên sống động, tạo cảm giác như có linh hồn đang rung động.

Dương Nhất Lạc tròn mắt ngạc nhiên, khóe mắt căng thẳng.

Chỉ trong chớp mắt, đồng tiền rơi xuống bàn trà, phát ra tiếng động nhẹ rồi hiện ra quẻ tượng.

Ngay khi quẻ tượng xuất hiện, Dương Kỷ Thanh cúi người nhìn chằm chằm vào vị trí rơi của ba đồng tiền, dựa theo bát tự của Nhậm Triều Lan mà bắt đầu tính toán kết quả.

Phòng khách lập tức im lặng, chỉ còn nghe thấy ba tiếng thở nhẹ nhàng.

Một lúc sau, Dương Kỷ Thanh thu lại ba đồng tiền Ngũ Đế trên bàn trà, đặt lại lên dây đỏ trên cổ tay, sau đó thả lỏng tay lên lưng ghế sofa.

"Kết quả thế nào?" Nhậm Triều Lan hỏi.

"Vẫn không tính được rõ ràng." Dương Kỷ Thanh thở dài. Kết quả tính theo bát tự của Nhậm Triều Lan cũng giống như kết quả của chính anh, đều là những câu trả lời mơ hồ, không rõ ràng.

"Sao lại như vậy?" Dương Nhất Lạc thốt lên. Cậu vừa thấy khí tràng của đồng tiền rất mạnh, tưởng rằng lần này chắc chắn sẽ có kết quả rõ ràng!

"Điều này không có gì lạ." Nhậm Triều Lan cầm tờ giấy ghi bát tự của mình, xé thành từng mảnh rồi ném vào thùng rác bên cạnh, "Chúng ta là chồng chồng, dây đỏ buộc eo, dây thừng buộc chân, do đó số mệnh cũng liên quan đến nhau. Bát tự của cậu không tính được, thì dùng bát tự của tôi cũng vậy thôi."

"Chuyện này mà anh cũng có thể dùng để chứng minh chúng ta là chồng chồng sao?" Dương Kỷ Thanh ngồi thẳng lưng, chống tay lên đùi, thân người nghiêng về phía trước, ánh mắt giao với Nhậm Triều Lan.

"Bói toán tôi cũng biết chút ít, không phải là tôi nói đại."

"Nếu thật sự dựa vào quẻ tượng vừa rồi để luận về mối quan hệ của chúng ta, thì chúng ta không phải là chồng chồng – anh biết chúng ta là gì không?" Dương Kỷ Thanh cười rạng rỡ nhìn Nhậm Triều Lan.

"... Là gì?"

"Chúng ta là anh em sinh đôi cùng cha cùng mẹ! Ha ha ha..." Dương Kỷ Thanh ôm bụng cười lăn trên sofa, "Nhậm Triều Lan, anh trở thành anh trai sinh đôi lưu lạc của tôi rồi! Ha ha ha..."

"..."

Ngày đầu tiên Nhậm Triều Lan đến nhà Dương Nhất Lạc, ngoài việc suýt bị Dương Kỷ Thanh ép làm anh ruột, thì mọi việc đều suôn sẻ.

Buổi tối, sau khi ăn xong, Dương Nhất Lạc cùng Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan xem tivi một lúc rồi ôm chăn qua nhà đối diện ngủ nhờ. Người thanh niên sống đối diện tên là Lý Cao Phong, đồng nghiệp của Dương Nhất Lạc ở công ty chuyển phát nhanh Bồ Câu.

Nhà Dương Nhất Lạc, hai người còn có thể tạm bợ được, nhưng ba người thì không thể, vì một trong ba người là Nhậm Triều Lan. Nếu là người khác thì có thể sắp xếp hai người nằm trên giường trong phòng ngủ, một người nằm sofa, nhưng có Nhậm Triều Lan thì rất khó sắp xếp.

Dương Kỷ Thanh chắc chắn không muốn ngủ chung giường với Nhậm Triều Lan – Nhậm Triều Lan nhận định rằng mình và Dương Kỷ Thanh là chồng chồng, nhưng Dương Kỷ Thanh sẽ không để hắn lên giường. Nếu Dương Nhất Lạc ngủ chung giường với Dương Kỷ Thanh, Nhậm Triều Lan sẽ có ý kiến. Nếu Dương Nhất Lạc ngủ chung giường với Nhậm Triều Lan, Dương Nhất Lạc sẽ không chịu nổi áp lực tâm lý – đừng nhìn Nhậm Triều Lan trông hiền lành trước mặt Dương Kỷ Thanh, nhưng khi Dương Kỷ Thanh không có mặt, hắnvẫn là vị gia chủ lạnh lùng xa cách của Nhậm gia.

Vì vậy, Dương Nhất Lạc không nói hai lời, chọn cuốn chăn qua nhà đồng nghiệp ở nhờ – may mắn đồng nghiệp vẫn còn độc thân, không để cậu phải nằm sàn.

Tuy nhiên, ngủ nhờ cũng không phải là kế lâu dài, khi Dương Nhất Lạc ra khỏi nhà, cậu đã bắt đầu nghĩ đến việc thuê một căn hộ ba phòng.

Sau khi Dương Nhất Lạc rời đi, Dương Kỷ Thanh đứng dậy từ trên sofa, giơ tay vươn vai kéo căng cơ thể.

Bộ đồ ngủ của Dương Kỷ Thanh là đồ khuyến mãi cuối năm mà Dương Nhất Lạc mua, không phải kích cỡ của anh, mặc vào có hơi nhỏ. Khi anh vươn vai, áo trên người kéo lên, lộ ra một đoạn eo trắng mịn. Nhậm Triều Lan quay đầu lại, vừa thấy cảnh đó thì lập tức thở gấp.

"Tôi đi ngủ đây, anh xem tivi xong tự tắt nhé." Dương Kỷ Thanh nói rồi đi vào phòng ngủ. Khi đến cửa phòng, anh quay lại thì thấy Nhậm Triều Lan cũng đi theo, "... Anh theo tôi làm gì?"

Nhậm Triều Lan cúi đầu nhìn Dương Kỷ Thanh, nghiêm túc nói: "Chồng chồng nên ngủ cùng một phòng."

Dương Kỷ Thanh cười lạnh, sau đó đóng sầm cửa trước mặt Nhậm Triều Lan.

Nhậm Triều Lan nhìn cánh cửa đóng chặt, cười nhẹ, nụ cười lan đến đáy mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!